Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn - (Chương 2) - Tác giả Vượng Tài Thị Chích Miêu Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Đọc truyện Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn của tác giả: 小维. Truyện cập nhật chương mới nhanh và đầy đủ nhất. Hỗ trợ đọc trên các thiết bị di động và máy tính .Mỗi thế giới ngoài nam nữ chính ra còn cần các nhân vật phản diện để làm nền, hỗ trợ và giúp đỡ các nhân vật chính Theo dõi. Thể loại: Cổ Đại, Dị Giới, Đô Thị, Giá Không, Hiện Đại, Huyền Huyễn, Ngôn Tình, Nữ Cường, Xuyên Nhanh. Mỗi thế giới ngoài nam nữ chính ra còn cần các nhân vật phản diện để làm nền, hỗ trợ và giúp đỡ các nhân vật chính ra hết nổi bật. Tiền Thiển Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn. Tác giả: Vượng Tài Thị Chích Miêu. Thể loại: Truyện Đô thị , Truyện Ngôn Tình , Truyện Xuyên Không. Tình trạng: Đang cập nhật. Nguồn: Bạch Ngọc Sách. Đọc truyện Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn Full, Đoạn Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn. Dịch Trung Quốc Web Novel 152 chapters 222623 từ. Nguồn: Bạch Ngọc Sách. Tác giả: Vượng Tài Thị Chích Miêu. Chương đầu ⚡ Mới nhất. Huyền Huyễn Đô Thị Ngôn Tình Cổ Đại Xuyên Không Nữ Cường Xuyên Nhanh. Thể loại: Cổ Đại Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn. Tác giả: Vượng Tài Thị Chích Miêu. Thể loại: Cổ Đại, Dị Giới, Đô Thị, Giá Không, Hiện Đại, Huyền Huyễn, Ngôn Tình, Nữ Cường, Xuyên Nhanh. Đọc từ đầu Giới thiệu Mục lục. Chương 150: Nam chính kun à, tớ chỉ là Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn. ≫ Mục lục. Previous Next Chương 150: Nam chính kun à, tớ chỉ là quần chúng ăn vặt thôi (24) bình thường Chu An An không như vậy." Thư ký Tôn nhanh tay cầm điện thoại lên, lần thứ mười gọi điện cho Tiền Thiển. Đồng thời Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn - (Chương 67) - Tác giả Vượng Tài Thị Chích Miêu Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. App Vay Tiền. Cùng đọc truyện Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn của tác giả Vượng Tài Thị Chích Miêu tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Cổ Đại, Dị Giới, Đô Thị, Giá Không, Hiện Đại, Huyền Huyễn, Ngôn Tình, Nữ Cường, Xuyên NhanhMỗi thế giới ngoài nam nữ chính ra còn cần các nhân vật phản diện để làm nền, hỗ trợ và giúp đỡ các nhân vật chính ra hết nổi bật. Tiền Thiển vốn nghĩ rằng những nhân vật pháo hôi như vậy cũng khá quan trọng trong cốt truyện, ai ngờ gặp được Cục Quản lý Thế giới, cô mới biết còn một loại nhân vật còn pháo hôi hơn cả pháo hôi - người qua đường...Chỉ là một nhân vật quần chúng để xúc tiến tình cảm của nam nữ chủ thôi, cô cho rằng rất dễ hoàn thành, sau đó mỹ mãn thu hoạch tích phân, làm giàu, làm giàu aaa... Thế mà lại xảy ra đủ thứ tình huống không ngờ được."Nam chính à, ngài đi chết đi được không? Tôi chỉ là diễn viên quần chúng."P/s- Tác giả đã khẳng định là Tác giả và nhân vật chính trưởng thành qua từng thế giới, tuy là bút mới nhưng được nhiều độc giả đánh giá cao. Xưa nay Tiền Xuyến Tử không hề biết rằng loại hàng như hệ thống đã trở nên phổ biến, ngủ một giấc là có thể gặp được, bản thân cô là một kẻ chẳng có chút khí chất nào cũng có thể trói buộc được, thậm chí còn như thể bị cưỡng chế. "Chẳng lẽ... mình chết rồi? Ngủ rồi bất ngờ chết?" Tiền Xuyến Tử không khỏi nghi ngờ. "Chết chết cái Đ*! Chết thì làm việc thế nào được! Ông đây vất vả lắm mới tìm được một đối tác phù hợp với yêu cầu." Hệ Thống nào đó tức đến hộc máu. Tiền Xuyến Tử rất khó hiểu. Loại người qua đường Giáp như mình thế quái nào lại được con hàng trí tuệ này nhìn trúng? Cô rất bình thường, thật sự rất bình thường, ngay cả tên cũng là người qua đường Giáp. Tiền Xuyến Tử tên là Tiền Thiển. Nghe nói khi sinh ra Ngũ Hành khuyết Thủy, ba Tiền lười nên trực tiếp đảo họ rồi đặt cạnh xem như tên, vậy nên cô tên Tiền Thiển. Nghe rất giống "Nợ Tiền" hoặc "Tiền Tiền"! Bởi vì cái tên hố cha này mà cả những người quen biết hay không không quen biết, thoạt tiên khi nghe thấy tên cô đều có một phản ứng là "Nhà cậu thật yêu tiền!" Bởi vậy, từ nhỏ đến lớn biệt hiệu của cô vô cùng thống nhất, luôn là "Tiền Xuyến Tử*". Cô nghi ngờ người xung quanh có phải đã lén lút nhất trí tên này hay không. *Tiền Xuyến Tử Dây xâu tiền ví những người coi trọng đồng tiền. Ngoại trừ gia đình êm ấm, ba mẹ ân ái, cuộc sống suôn sẻ, việc học và công việc dễ dàng thuận lợi, đời sống khá giả... Được rồi, so với khá giả thì tốt hơn chút. Dù sao cũng phải nói Tiền Xuyến Tử hoàn toàn không bất mãn gì với cuộc sống, ngoại trừ... cô là một phụ nữ độc thân ba mươi tuổi có hơn. "Rõ ràng chuyện đó là vì tôi không muốn tạm bợ." Nhận thấy sự khinh bỉ từ Hệ Thống không quen biết, Tiền Xuyến Tử cố gắng nói lí "Lại nói, nếu cậu ghét như thế sao không tìm một thiếu nữ hơn hai mươi tuổi mà buộc định." Hệ Thống nào đó nói lời chính nghĩa "Dù sao cô cũng nhàn rỗi, thêm việc thì thêm đường, kiếm nhiều điểm tích lũy mua đồ cưới tốt để lấy chồng." Tiền Thiển khinh bỉ ý kiến của nó "Mồm mép vừa thôi, tôi không hề có ý tìm việc mới! Rõ ràng tôi đang ngủ, ai muốn... Khoan khoan! Cậu nói đồ cưới? Có thể kiếm tiền? Một tháng bao nhiêu tiền? Ít hơn một vạn tôi không làm đâu!" "Không có tiền đồ!" Hệ Thống nào đó ghét bỏ nói "Thứ chúng ta kiếm là điểm tích lũy! Hiểu điểm tích lũy là gì không? Như đám tiền rách ở thế giới cấp thấp này của các cô, một chút điểm tích lũy có thể đổi được một đống lớn. Điểm tích lũy của một nhiệm vụ mà đổi thành tiền giấy thì có thể lấy ra đè chết người." "Hả? Tiền giấy không đáng tiền thì cái gì đáng giá? Vàng à?" Tiền Xuyến Tử cảm thấy tam quan mình đã được đổi mới "Còn nữa, cái gì gọi là thế giới cấp thấp?" "Điểm tích lũy có tác dụng khá lớn, có thể đổi tiền của bất kỳ thế giới nào thuộc Cục Quản Lý. Đương nhiên thứ đáng giá nhất là tiền ở thế giới tinh tế chúng tôi, nhưng tỉ giá quy đổi tương đối thấp." Hệ Thống kiên nhẫn giải thích. Đầu năm nay lừa được một tiểu Bạch vừa ý đến làm việc thật không dễ. "Thế giới của tôi chính là chỗ Cục Quản Lý Thế Giới, thuộc về thế giới siêu cấp. Nói đơn giản, thật sự có hàng nghìn thế giới tồn tại, vị diện cao cấp thông qua kỹ thuật phù hợp có thể quản lý vị diện cấp thấp. Vì trình độ Vật lý học của thế giới các cô tương đối thấp nên tôi giải thích như vậy. Căn cứ vào trình độ phát triển lượng tử vật lý học của các cô, qua một nghìn năm nữa có thể chứng minh được hình thái vật chất của ý thức và công thức diễn sinh biến hợp chất đơn giản thành hợp chất phức tạp, chính là..." Hệ Thống quân trong nháy mắt hóa Đường Tăng. "Dừng dừng dừng!" Tiền Xuyến Tử đau trứng. "Hoàn toàn không nghe hiểu! Có thể nói đơn giản một chút không?" "Nói một cách đơn giản, không gian cũng diễn sinh, trục thời gian có thể sát nhập khiến thời gian đảo ngược. Chẳng qua điều kiện để thế giới các cô đối chứng điều này hơi ngặt nghèo." Vẻ mặt Hệ Thống cao lãnh. "Được rồi, cậu khỏi cần giải thích, giới thiệu bản thân và công việc là được, coi như tôi nhận mệnh!" Bạn học Tiền Thiển đời này sợ nhất lải nhải lập tức đầu hàng. "Xin chào đồng bọn nhỏ, tôi là Hệ Thống tự động quản lý số 7788 của Cục Quản Lý Thế Giới, hai ta đã buộc định, từ hôm nay trở đi tôi chính là Hệ Thống phục vụ của cô, giúp cô xuyên qua thế giới làm nhiệm vụ. Tôi sẽ cố gắng làm việc vì lợi ích của cô." Hệ Thống quân một đường bán manh. Nhưng mà Hệ Thống quân bán manh không hề có đất dụng võ, Tiền Thiển khóc đến đầu cuối đều xuôi "Thần linh ơi! Xuyên qua thế giới! Đ*! Bà đây không đi! Bà đây có ba có mẹ có bè bạn, xuyên qua thế giới khác gì đã chết. Tôi còn chưa phụng dưỡng ba mẹ, còn chưa tìm được chồng vừa mắt. Không đi đâu, không đi..." "Cô có phải ngốc hay không Tiền Xuyến Tử! Đã nói với cô rằng trục thời gian có thể sát nhập, cô khóc cái m* gì, chỉnh thời gian đi và về là được, nhiều nhất là phí một, hai giờ xuyên qua giao diện là đủ." 7788 bị ồn đến phát bực. "A, vậy hả, vậy không tệ lắm. Nhưng nhiều thế giới như vậy ở đâu ra?" Tiền Thiển tò mò vô hạn. Nhân viên chuyên nghiệp 7788 nghiêm túc giải thích "Có hai loại là diễn sinh tự do và diễn sinh ý thức, đa phần đều là diễn sinh ý thức. Ví dụ như tiểu thuyết phim ảnh... đều là diễn sinh thế giới, ví như thế giới cô sống, cô gọi là Địa Cầu đúng không, chính là thế giới khác diễn sinh thành. Theo điểm diễn sinh đến mặt, trục thời gian cũng hợp nhất trước sau." "Thần thánh ơi?" Tiền Thiển cảm thấy tam quan lại được đổi mới một lần. "Vậy mà thế giới này lại là diễn sinh từ tiểu thuyết, vậy nhất định sẽ có nam chính và nữ chính đúng không? Là ai vậy?" 7788 trầm mặc một giây, nói ra hai cái tên, không ngờ đều là người thiên triều. Một người là nữ minh tinh, người kia là Tổng giám đốc bá đạo của tập đoàn lớn. Tiền Thiển lập tức bừng tỉnh, không ngờ mình là diễn sinh của truyện Tổng giám đốc bá đạo giới giải trí. "Vậy nói một chút về công việc của chúng ta đi, xuyên qua thế giới để làm gì, có những việc gì cần chú ý. Còn nữa, thất bại thì thế nào? Sẽ không giống trên sách viết là linh hồn tan thành tro bụi chứ?" Phát hiện mình là sản phẩm diễn sinh, Tiền Thiển bình tĩnh tiếp nhận sự thật này. "Nơi xuyên đến cần có yêu cầu của cô, làm chuyện cô nên làm, Cục Quản Lý sẽ đưa ra nhiệm vụ. Tôi phụ trách nhận nhiệm vụ, cô phụ trách làm nhiệm vụ, đơn giản vậy thôi. Về phần thất bại ư? Vốn không có khả năng. Nhiệm vụ của chúng tôi đều là thứ đơn giản nhất, chưa hề xảy ra thất bại lần nào. Nhưng mà, ngộ nhỡ vận may cô không tốt rồi thất bại, đương nhiên phải ngoan ngoãn nhận hình phạt của Cục Quản Lý. Cái gì mà linh hồn tan thành tro bụi, chúng tôi là đơn vị chính quy, không phải tổ chức khủng bố, lấy mạng cô làm gì, có đổi được điểm tích lũy đâu." 7788 không thèm để ý giải thích. "Ồ, vậy tôi yên tâm. Bình thường nhiệm vụ sẽ thế nào? Nếu là vị diện chủ diễn sinh ý thức thì phần lớn đều có nam nữ chính đi, để tôi làm nữ chính hả?" Tiền Thiển quăng ra một hy vọng. "Ha ha, cô nghĩ nhiều rồi..." "Vậy thì... nữ phụ phản công?" "Cô cảm thấy mình có bản lĩnh đó sao?" "Giúp người khác thực hiện nguyện vọng?" "Công việc vĩ đại như thế không đến phiên cô." 7788 cười lạnh. "Rốt cuộc mày muốn tao làm gì!" "Diễn viên quần chúng mà thôi. Trình độ của cô rất hợp với nhân vật phụ." Thì ra là đóng vai phụ! Vẻ mặt Tiền Thiển sống không còn gì luyến tiếc... Thể loại Cổ Đại, Dị Giới, Đô Thị, Giá Không, Hiện Đại, Huyền Huyễn, Ngôn Tình, Nữ Cường, Xuyên NhanhMỗi thế giới ngoài nam nữ chính ra còn cần các nhân vật phản diện để làm nền, hỗ trợ và giúp đỡ các nhân vật chính ra hết nổi bật. Tiền Thiển vốn nghĩ rằng những nhân vật pháo hôi như vậy cũng khá quan trọng trong cốt truyện, ai ngờ gặp được Cục Quản lý Thế giới, cô mới biết còn một loại nhân vật còn pháo hôi hơn cả pháo hôi - người qua đường...Chỉ là một nhân vật quần chúng để xúc tiến tình cảm của nam nữ chủ thôi, cô cho rằng rất dễ hoàn thành, sau đó mỹ mãn thu hoạch tích phân, làm giàu, làm giàu aaa... Thế mà lại xảy ra đủ thứ tình huống không ngờ được."Nam chính à, ngài đi chết đi được không? Tôi chỉ là diễn viên quần chúng."P/s- Tác giả đã khẳng định là Tác giả và nhân vật chính trưởng thành qua từng thế giới, tuy là bút mới nhưng được nhiều độc giả đánh giá Bạch Ngọc Sách Dịch Lạc Đinh ĐangCứ như vậy, bạn học Tiền Xuyến Tử tới lớp học đàn vào ba, năm, bảy trong tuần, những hôm khác thì luyện đàn học từ vựng trong chung cư nhỏ của Vũ thấy khá là kỳ lạ. Em gái nhà mình đã tốt nghiệp đại học, hẳn nên bắt đầu cân nhắc lấy chồng chứ nhỉ? Anh nghĩ tới nghĩ lui cũng không hiểu sao em gái lại bắt đầu muốn làm học Thiển cảm thấy rất đau khổ. Chán ơi là chán!!! Ngày nào cũng muốn bỏ cuộc! Tiếc là cô không thể làm thế! Lúc học nhàm nhán Tiền Thiển đều tự an ủi mình, chẳng phải việc này so với vận chuyển đồ ăn sau bếp Trạng Nguyên Lâu sướng hơn rất nhiều sao?Tiền Thiển thật lòng nhận thấy học hai môn đã bề bộn nhiều việc, kết quả 7788 còn liên tục lải nhải "Tôi cảm thấy ngày hai, bốn, sáu không tới lớp rất lãng phí, chi bằng học luôn vẽ tranh đi..."Tiền Thiển vô cùng tức giận "Lăn đi! Học tiếng Anh với luyện đàn không tốn thời gian hả? Vẽ tranh đâu phải chỉ đi học là học được, còn phải tốn thời gian luyện tập đấy, ở đâu ra lắm thời gian thế hả?!"Thế là, Tiền Thiển dựa trên nguyên tắc tham thì thâm, giải quyết một môn là một môn, tranh thủ học cái gì là tinh thông cái đó, bỏ ngoài tai một cái đã qua một tháng, Tiền Thiển chính thức trở thành trạch nữ. Trừ Mạc Vũ thường xuyên tới gõ cửa lải nhải túm Tiền Thiển về nhà ăn cơm thì không có ai đến tìm cô. Cho đến khi Triệu Mính Huyên đến gõ cửa, Tiền Thiển còn chưa kịp phản ứng, cô đã sớm quên mất bà cô này."Có chuyện gì không?" Tiền Thiển dửng dưng nhìn Triệu Mính Huyên trước mặt, còn tưởng cô ta không để ý tới việc cắt đứt liên lạc là xong rồi, ai ngờ còn tìm tới cửa. Thật phiền! Tiền Thiển có vài phần không kiên nhẫn."Mạc Tình, sao cậu lại lạnh nhạt như thế chứ, tớ đã gọi rất nhiều cuộc cho cậu nhưng không ai bắt máy cả. Người ta thì lo sợ cậu xảy ra chuyện, kết quả cậu lại không biết ơn chút nào." Trong mắt Triệu Mính Huyên có vài phần bực mình nhưng giọng nói vẫn tỏ ra ôn hòa."À, hai ngày trước tôi mất điện thoại nên thay cái mới luôn." Tiền Thiển không buồn liếc mắt "Cậu tìm tôi có chuyện gì không?""Chúng ta là bạn thân nhất mà, tớ nhớ cậu nên tới thăm cậu một chút không được ư? Sao cậu lại không mời tớ vào nhà, thật là không lễ phép mà. Không phải tớ thích nói đâu nhưng cậu vốn không thông minh cũng chẳng xinh đẹp, những chi tiết này cậu nên chú ý một chút, nếu không trừ tớ ra thì làm gì còn ai muốn kết bạn với cậu." Triệu Mính Huyên không khách khí đẩy Tiền Thiển ha, nhớ tôi ấy hả, quỷ mới tin cô. Một tháng không liên lạc cũng đâu thấy cô tới cửa, hôm nay nhất định có chuyện mới trình tam bảo. Tiền Thiển đi sau Triệu Mính Huyên bĩu môi, nhìn cô ta không coi ai ra gì vào nhà ngồi trên ghế sa lon, giống như cô ta là chủ nhân căn phòng này."Mính Huyên, rốt cuộc hôm nay cậu đến đây có chuyện gì vậy, gần đây tôi hơi bận, lát nữa còn ra ngoài, thật sự không rảnh tiếp đãi cậu." Ngoài mặt Tiền Thiển vẫn cố tỏ ra lễ phép, trong lòng lại cực kỳ muốn hất cẳng con đi*n này ra ngoài."Ơ kìa! Lâu ngày không gặp, cậu lại đối xử với tớ như vậy sao?" Triệu Mính Huyên chu môi, bày ra bộ dáng hờn dỗi, nhưng lời thốt ra từ miệng lại vô cùng độc địa "Cậu thì có việc gì được chứ. Cái gì cậu cũng không biết, năng lực thì có hạn, cũng không tìm được việc thì bận ở đâu ra. Chỉ có tớ mới không chê cậu, còn làm bạn với cậu.""Ừ, ừ, đúng là tôi đang bận tìm việc làm, cho nên Mính Huyên cậu có gì thì nói nhanh chút đi, tôi sắp phải ra ngoài rồi." Tiền Thiển lười so miệng lưỡi với cô ta, chỉ muốn mau mau đuổi đi cho xong việc."Tìm việc đâu phải chuyện quan trọng gì chứ, người như cậu cũng không tìm được công việc nào ra hồn. Lại nói, cậu đâu thiếu tiền, thấy cậu thuê căn chung cư này là biết rồi. Dù căn hộ không lớn nhưng giá nhà chỗ này rất đắt." Triệu Mính Huyên tỏ vẻ không thèm để ý."Ông chủ là người quen trong nhà nên cho tôi thuê với giá rẻ, chưa từng tăng giá." Tiền Thiển vẫn bình trước tới nay Mạc Tình chưa bao giờ nói chuyện trong nhà với bạn bè cùng lớp nhưng Triệu Mính Huyên thông qua căn nhà cô thuê đoán được trong nhà Mạc Tình không thiếu tiền. Giờ nghe Tiền Thiển nói vậy, trên mặt Triệu Mính Huyên có thêm vài phần khinh Thiển nhìn sắc mặt cô ta, im lặng không nói. Cô cũng không nói sai, ông chủ là ba cô, chẳng phải là người quen sao? Về phần Triệu Mính Huyên bổ não ra thứ gì thì không liên quan tới cô. Chẳng qua cô thật sự không muốn tiếp tục tám chuyện với Triệu Mính Huyên, phí thời gian!"Mính Huyên, rốt cuộc cậu có chuyện gì vậy? Tôi sắp phải ra ngoài, nếu không có chuyện gì thì hôm khác nói sau." Gương mặt Tiền Thiển lạnh nhạt nhìn Triệu Mính Huyên.“Chẳng phải tớ cũng vì cậu sao!" Triệu Mính Huyên liếc Tiền Thiển một cái "Được rồi được rồi, tớ không muốn nói nhảm với cậu, trực tiếp bảo cậu vậy, xế chiều ngày mai đi với tớ một chuyến.""Tôi không rảnh, nói với cậu rồi, gần đây tôi khá bận.” Tiền Thiển trực tiếp từ chối."Cậu đừng có không biết tốt xấu, tớ giới thiệu bạn trai cho cậu đấy. Mặt mũi cậu không đẹp, đầu cũng không thông minh, công việc thì không có, dựa vào chính cậu có thể gả được cho ai chứ! Chỉ có tớ lo cho cậu, gặp đàn ông tốt lập tức giới thiệu ngay cho cậu." Triệu Mính Huyên bày ra bộ dáng cúi đầu nhân Thiển nghĩ một lát là biết chuyện gì xảy ra. Con nhỏ Triệu Mính Huyên này đúng thật là hàng hiếm thấy, cô ta cực kỳ hứng thú với việc giới thiệu người đàn ông thích cô ta cho Mạc Tình, sau đó khi người kia gai mắt Mạc Tình rồi thổ lộ với cô ta thì cô ta từ chối "Rất xin lỗi, bạn thân tôi thích anh, tôi không thể tranh với cô ấy."Tiền Thiển đoán tình trạng này thật sự là một loại bệnh tâm lý, có vẻ như đàn ông cô ta ghét mà ghét Mạc Tình sẽ thỏa mãn tâm lý trong lòng Triệu Mính Huyên."Nếu tốt như vậy thì tự cậu giữ đi, tôi không vội đi tìm bạn trai, giờ tìm việc quan trọng hơn." Tiền Thiển bày vẻ mặt lạnh lùng."Ai nha, chẳng lẽ cậu nghĩ dựa vào bản thân mình có thể tìm được thứ gì tốt sao? Tớ đã nói với điều kiện này của cậu thì tìm được cũng không tệ rồi, đừng bày đặt kén chọn. Cậu nói mà xem, tớ đã tìm không ít người cho cậu, vậy mà chưa từng thành công một lần." Triệu Mính Huyên quan tâm da ha... Giới thiệu đàn ông theo đuổi cô ta cho Mạc Tình, thành công mới lạ. Trong lòng Tiền Thiển cười lạnh. Cô khá tò mò, sau khi cô tới đã quyết không chọc đến Triệu Mính Huyên, sao con nhỏ này không chịu bỏ qua? Chẳng lẽ nhất định phải xé rách da mặt mới được? Nhưng đôi co với loại con gái này rất mất mặt đấy! Tiền Thiển có chút bực mình."Tôi thật sự không..." Tiền Thiển há mồm muốn từ chối tiếp đã bị Triệu Mính Huyên cắt ngang."Tớ đã nói với cậu rồi Mạc Tình, cậu nhất định phải đi. Tớ nói với cậu rồi, bỏ lỡ lần này nhất định cậu sẽ hối hận..." Triệu Mính Huyên không chịu bỏ qua, nhìn bộ dạng có lẽ cô ta định nói một tràng dài nữa."Dừng! Được, tôi đi, nhưng sáng mai tôi thật sự có việc, cho nên thời gian địa điểm thuận lợi tôi mới đi được." Tiền Thiển hít sâu một Mính Huyên nghe vậy hài lòng cười một tiếng "Vậy còn tạm được, cậu nói đi, nghe cậu một lần."Không ngờ vẫn là tôi chiếm hời đúng không, trong lòng Tiền Thiển phỉ nhổ nhưng vẫn bình tĩnh cười nói "Hai rưỡi chiều mai, quán cà phê CoffeCo đường Kính Hồ số 632. Sáng mai tôi có việc cạnh đường Kính Hồ, cửa tiệm kia không tệ, nhất định cô sẽ thích."“Được, cứ như vậy, tới lúc đó gặp sau." Triệu Mính Huyên thoải mái gật đầu, đứng dậy chuẩn bị Thiển tiễn cô ta ra cửa, đóng cửa xoay người lại, trên mặt lộ ra một nụ cười gian trá, ha ha, là Triệu Mính Huyên cô tự tìm đấy. Dịch Lạc Đinh ĐangYến Hành nghe thấy Ám Nhất dặn dò Tiền Thiển, sau khi ra cửa, không đợi Ám Nhất mở miệng đã chủ động nói "Dạ yến trong phủ Tứ ca tối nay bảo Ám Tam và Ám Thất đi theo."Ám Nhất đáp lời "Tạ chủ tử, lát nữa ta bàn giao xong sẽ tới đón con gái ta."Yến Hành chỉ gật đầu không nói. Ám Nhất nhìn hắn một cái, nói như lẩm bẩm "Ai da! Con gái lớn rồi, qua mấy ngày nữa vẫn nên bảo con bé xin nghỉ, về nhà ngoan ngoãn thêu đồ cưới, đỡ khiến ta và mẹ con bé lo hơn."Yến Hành nhìn y một cái, hỏi "Không phải vẫn chưa lập gia sao?"Ám Nhất lén quan sát sắc mặt Yến Hành, cười đến vô hại, đáp "Qua vài tháng nữa là mười bốn, ta và thê tử ta định tìm cho con bé một nhà gia thế bình thường, đính hôn trước, qua vài năm nữa mới gả đi."Yến Hành nghe vậy ánh mắt lóe lên, hỏi "Nhà khác đều nghĩ trăm phương ngàn kế để khuê nữ gả vào vọng tộc, sao ngươi lại muốn tìm nhà bình thường?"Ám Nhất cúi đầu cười "Người khác không biết, chẳng lẽ ta lại không biết sao, vọng tộc nhà cao cửa rộng nào tốt như thế, dù ta có bổng lộc Kim Ngô Vệ tứ phẩm, nhưng chấp chưởng Ám Vệ Doanh, không có chức thật bên ngoài, trong mắt người ngoài không được coi là có bối cảnh vững chắc. Chính thê của thế gia vọng tộc mà không có nhà mẹ đẻ chống lưng sẽ chịu không ít đau khổ. Hai chúng ta không muốn con bé chịu tội này. Nếu là tiểu thiếp thì càng không có khả năng, ta quyết không để con ta làm thiếp."Yến Hành im lặng nghe y nói, nhanh chóng trèo lên xe ngựa, vung màn xe vụt một cái, cũng không biết ai chọc hắn giận. Ám Nhất cũng không để ý tới hắn, tự mình ẩn đi, âm thầm bảo kia Yến Hành và Ám Nhất đi rồi, bên này Tiền Thiển lại cảm thấy ánh mắt mọi người xung quanh nhìn cô có phần là phải là triệu hồi cha ở trên đường một lần sao, có gì mà ngạc nhiên, Tiền Thiển có chút cáu giận nghĩ. Cô không biết là, triệu hồi cha ở bên đường là một phần, khiến người ta tò mò hơn là một tiểu nhị chạy đường triệu hồi được người cha đeo lệnh bài Kim Ngô Vệ tứ phẩm. Đây mới là nguyên nhân chủ yếu khiến cô bị người ta vây Nhất đi theo Yến Hành đã lâu, sau khi nắm Ám Vệ Doanh, không chỉ ám vệ phủ Lục hoàng tử mà bộ phận Ảnh Vệ trong cung cũng do y huấn luyện. Bởi vậy không ít người phe Lục hoàng tử từng gặp Ám Nhất. Mọi người đều biết Ám Nhất là người thân Yến Hành, rất tôn trọng Thiển vừa quay về lầu hai thì có một công tử hiền lành đang ăn cơm chào hỏi cô "Thì ra cô là người nhà tướng Tả Vệ Trung lang... Ớ... Trẻ nhỏ à? Bảo sao Lục... Công tử buông lời che chở ngươi."Tiền Thiển quay đầu nhìn vị công tử này, cũng không nhận ra, nhưng chức vụ cha cô ở Kim Ngô Vệ đích thật là tướng Tả Vệ Trung Lang. Mà giờ nghe giọng điệu nói chuyện của vị công tử này, dường như biết Yến Hành là Lục hoàng tử, cũng biết cô là nữ nữa dường như người này cũng là khách quen. Thấy bình thường Yến Hành tới dùng cơm nhưng hắn chưa bao giờ tới quầy rầy, nghĩ là biết người một tới đây, Tiền Thiển nhếch môi cười cười, gật đầu về phía vị công tử kia, đáp "Đúng vậy! Công tử ngài quen cha ta?"Vị công tử lạ mặt kia gật đầu đáp "Từng gặp vài lần." Nghĩ nghĩ vừa cười vừa nói một câu "Chẳng trách lần nào Lục công tử đến cũng do ngươi hầu hạ."Người nói vô ý, người nghe có tâm, người biết thân phận Yến Hành nghe lời này, trong lòng đều có một cảm giác bừng tỉnh đại ngộ. Đúng nha!!! Hoàng tử cao cao tại thượng đột nhiên chạy tới tửu lâu thường dân dùng cơm, hơn nữa ngày nào cũng chỉ định một tiểu nhị hầu hạ. Chuyện này nghĩ thế nào cũng thấy kỳ giờ biết rồi, tiểu nhị lần nào cũng hầu hạ Lục hoàng tử là người thân Tướng Tả Vệ Trung Lang của Lục hoàng tử, mọi người lập tức não bổ được một câu chuyện gián điệp lớn. Đã nói rồi, sao Lục hoàng tử anh minh thần võ lại nhàm chán như vậy, vì giày vò tiểu nhị này mà thường xuyên tới đây, nhất định là có chuyện lớn gì đó!!!Không thể không nói, năng lực não bổ của nhân loại thật sự là dũng mãnh. Dưới tình huống không biết gì, Tiền Thiển đã bị một đám nhân mã phe Lục hoàng tử não bổ thành gián điệp nằm vùng. Đợi khi cô biết chuyện, đã chậm! Cô đã bị sự não bộ quá hạn này hố cho một mẻ...Tới giờ Tiền Thiển cũng không ngờ một diễn viên quần chúng như cô lại là nghề nghiệp nguy hiểm như vậy. Hiện giờ cô bị trói trên một chiếc ghế, bao tải bịt kín đầu. Loại chuyện bị trói này không phải luôn là đồ độc quyền của nam nữ chính hả, sao lại dính tới cô?"7788, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Tiền Thiển thật sự là quá hoang mang."Trong nội dung chính tuyến không hề có chuyện ngươi bị bắt cóc. Đây là thế giới tự do, không thể khống chế sự phát triển, cho nên, Tiền Xuyến Tử, cô vẫn nên ngẫm lại xem mình đã đắc tội ai đi." 7788 buông tay không chịu trách Thiển "Đã hiểu! Câu nói này có nghĩa là, “Không biết vì sao cô lại bị bắt cóc tống tiền”, nói nhảm nhiều như vậy làm gì!"7788 "Đã nói tất cả đều là thế giới tự do, thế giới tự do, nó xảy ra chuyện bất thường nào tôi cũng không biết..."Tiền Thiển ? Д?... Rất muốn đập 7788 câm miệng cho hả giận...Tiền Thiển bắt đầu liều mạng nhớ lại chuyện trước khi mình bị bắt cóc. Vài ngày sau chuyện gọi cha bên đường, tháng ngày của cô vẫn trôi qua bình thường, Yến Hành cũng không tới chọc vụ đã hoàn thành, Tiền Thiển còn đang tính có nên đổi công tác không. Lúc mới tới 7788 từng dặn cô phải cố gắng học thêm chút kỹ thuật chuyên nghiệp hữu dụng, giữ lại sau này dùng. Kế hoạch của cô là tới tiệm thuốc làm học đồ, hoặc là theo Ám Nhất học chút võ công gì đó, nhưng chưa kịp thực hiện đã bị người ta bắt cóc tống xanh! Vừa hoàn thành nhiệm vụ hệ thống thì gặp xui! Ngay cả thời gian giảm xóc cũng không cho! Tiền Thiển oán giận lẩm bẩm, vẫn không nghĩ ra mình đã đắc tội người ta ghét là, ngày qua ngày bận rộn công việc chạy đường cũng không giúp cô học được kỹ năng bảo mệnh nào, bởi vậy chuyện duy nhất Tiền Thiển có thể làm hiện giờ là, là... chờ bọn cướp tới hỏi, xem chúng có bắt nhầm người không...May mắn là không để Tiền Thiển chờ quá lâu, đã có người tới tiếp đãi nàng. Bao tải trên mặt bị vạch ra, sau khi Tiền Thiển thích ứng ánh sáng thì vội vã quan sát hoàn cảnh xung tốt! Một căn phòng trống trải, cửa sổ đóng kín, trong phòng chỉ có một cái ghế và một cái bàn. Trên mặt bàn không đặt gì, ngay cả một chén trà đổ cũng không có. Đứng trước mặt cô là một nam nhân dáng người bình thường nhưng trong mắt tinh quang bắn bốn phía, nhìn qua cũng biết không phải loại lương thiện. Bởi vậy kết luận là... Tuyệt đối cô không thể tự mình chạy thoát được!Tiền Thiển chăm chú nhìn nam nhân trước mắt, xác định quả thật mình chưa nhìn thấy gã, cũng không cảm thấy mình có khả năng nào đắc tội gã, nên cân nhắc một chút rồi mở miệng hỏi "Vị đại gia này, ta cũng không nhận ra ngài, có phải ngài đã bắt nhầm người không? Ngài muốn tiền chuộc hả? Nếu đúng như vậy, ngài đừng tìm nhầm người. Ta là học đồ chạy đường Trạng Nguyên Lâu, nhà ta ở thành Nam, ngài phải tới Trương gia thành Nam tìm cha ta đến chuộc ta mới được."

mỗi lần đều là tôi nằm không cũng trúng đạn