Khái niệm bạo lực ngôn từ trên mạng xã hội 2.1. Bạo lực ngôn ngữ Bạo lực ngôn từ là một khái niệm còn khá mới mẻ ở Việt Nam cũng như trên thế giới. Trong tiếng Anh, bạo lực ngôn từ - verbal abuse được hiểu là hành vi dùng ngôn từ để tấn công, công kích, xúc
Bạo lực ngôn ngữ làm thay đổi cấu trúc não trẻ. Nghiên cứu của Đại học Havard chỉ ra rằng, càng bị mắng mỏ, trẻ càng kém thông minh bởi bạo lực ngôn ngữ có thể làm thay đổi cấu trúc não của chúng. Trong đời sống, chúng ta luôn chứng kiến nhiều bậc phụ huynh kỷ
Dần dần chúng sẽ cảm thấy tự ti, mặc cảm, có hành vi chống đối và để xả cơn tức giận ,ấm ức, chúng sẽ lại bạo lực ngôn từ, thậm chí là bạo lực thể xác đối với những người xung quanh chúng.Những cá nhân có xu hướng bạo lực ngôn ngữ sẽ không bao giờ có
Theo đại biểu Trần Thị Kim Nhung, cha mẹ mắng chửi, đe dọa, chì chiết trẻ là bạo lực ngôn ngữ nhưng dễ bị hiểu nhầm là dạy con. Góp ý vào dự thảo Luật Phòng, chống bạo lực gia đình (sửa đổi), đại biểu Trần Thị Kim Nhung (Thường trực Ủy ban Pháp luật) cho rằng
Sở dĩ đứa trẻ có thể nuôi dưỡng sự tự tin và có trái tim mạnh mẽ là do người mẹ đã đối xử rất tốt, đồng thời luôn sử dụng phương pháp giao tiếp, nói "không" với bạo lực trong nuôi dạy. Ngôn từ của cha mẹ chính là nguồn động lực cho trẻ.
Bạo lực ngôn ngữ làm thay đổi cấu trúc não trẻ. Nghiên cứu của Đại học Havard chỉ ra rằng, càng bị mắng mỏ, trẻ càng kém thông minh bởi bạo lực ngôn ngữ có thể làm thay đổi cấu trúc não của chúng.
Viết đoạn văn từ 6-8 câu có sử dụng câu cầu khiến về chủ đề: - Bạo hành trẻ em -Bạo lực học đường - Văn hóa ứng xử G HOC24 Lớp học
Bạo lực ngôn ngữ - kẻ sát thủ vô hình Mặc dù ngôn ngữ nhìn không thấy, sờ không được, nhưng bản thân nó là có năng lượng rất lớn. Có một thí nghiệm kỳ lạ đã chứng minh cho điều đó, khiến các bậc làm cha mẹ phải giật mình!
Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Nguyên nhân của bạo lực Bạo lực có nhiều nguyên nhân. Thông thường, nguyên nhân gây ra bạo lực không thể dựa vào một trong những yếu tố như giao tiếp, giải trí hoặc môi trường xã hội. Bạo lực có thể liên quan đến nhiều yếu tố, trong đó có Thất vọng và tuyệt vọng. Thỉnh thoảng người ta có hành vi bạo lực khi bị áp bức, phân biệt đối xử, tách biệt khỏi xã hội, túng quẫn hoặc cảm thấy mình bị dồn vào bước đường cùng. Hùa theo đám đông. Như thường thấy trong các sự kiện thể thao, đám đông dường như không ngại biểu lộ hành vi xấu. Tại sao? Sách Social Psychology cho biết rằng so với người khác, họ “không ý thức đến tiêu chuẩn đạo đức của mình và phản ứng mạnh hơn trước tình huống khó chịu, khiến họ có hành vi bạo lực hoặc hung hăng”. Một tài liệu khác cho biết những người đó trở thành con rối, cảm thấy không còn “có trách nhiệm với xã hội”. Hận thù và đố kỵ. Ca-in, người đầu tiên được ghi lại trong lịch sử nhân loại, đã giết người Sáng-thế Ký 41-8. Vì lòng hận thù, đố kỵ sôi sục, Ca-in đã giết em mình, dù Đức Chúa Trời khuyên ông nên kiềm chế cảm xúc. Ngài cũng hứa sẽ ban phước nếu ông làm thế. Những lời của Kinh Thánh thật đúng biết bao “Nơi nào có sự đố kỵ và tranh cãi, nơi đó cũng sẽ có rối loạn cùng mọi điều đê tiện”!—Gia-cơ 316. Nghiện rượu và ma túy. Lạm dụng những chất gây nghiện không những làm hại thể chất, tinh thần mà còn ức chế những trung tâm điều khiển của não. Dưới ảnh hưởng đó, một người có thể dễ hung bạo và hung hăng hơn khi bị khiêu khích. Hệ thống pháp lý lỏng lẻo. Câu Kinh Thánh nơi Truyền-đạo 811 nói “Bởi chẳng thi hành ngay án phạt những việc ác, nên lòng con loài người chuyên làm điều ác”. Khi hệ thống pháp lý không nghiêm minh, không đủ khả năng hoặc bại hoại thì trực tiếp hay gián tiếp gây ra bạo lực. Tôn giáo sai lầm. Tôn giáo thường dính dáng đến bạo lực, kể cả sự bạo lực giữa những giáo phái và nạn khủng bố. Tuy nhiên, không thể chỉ đổ lỗi cho những người phân biệt chủng tộc, cực đoan và cuồng tín. Trong hai cuộc thế chiến, các thành viên của những tôn giáo chính thống, tức tín đồ tự nhận theo đạo Đấng Ki-tô và các đạo khác, tàn sát lẫn nhau. Họ thường được các nhà lãnh đạo tôn giáo ban phước lành. Những hành vi ấy xúc phạm Giê-hô-va Đức Chúa Trời.—Tít 116; Khải huyền 175, 6; 1824. Với những yếu tố cổ vũ hoặc đề cao bạo lực kể trên, một người có thể thật sự trở thành người hiếu hòa trong thế giới này không? Có. Chúng ta sẽ xem trong bài kế tiếp. [Khung nơi trang 6] BẠO LỰC BẮT NGUỒN TỪ BÊN TRONG Dù bạo lực có thể xảy ra do nhiều yếu tố khác nhau, nhưng nguồn gốc của nó nằm bên trong con người chúng ta. Tại sao thế? Con một của Đức Chúa Trời, Chúa Giê-su Ki-tô là đấng hiểu rõ lòng người, nói rằng “Từ lòng sinh ra những ý nghĩ xấu xa, hành vi gian dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, hành động gian ác, dối trá, trâng tráo, con mắt đố kỵ, lời nói xúc phạm, ngạo mạn và ngông cuồng” Mác 721, 22. Chúng ta nuôi dưỡng khuynh hướng sai trái như thế khi thường nhìn, nghe hoặc nghĩ về điều xấu.—Gia-cơ 114, 15. Mặt khác, khi nuôi dưỡng tâm trí bằng những điều lành mạnh như đã đề cập nơi trang 8, chúng ta “làm chết” những ham muốn xấu và vun trồng ước muốn tốt Cô-lô-se 35; Phi-líp 48. Nếu làm thế, Đức Chúa Trời sẽ giúp chúng ta có lòng mạnh mẽ’.—Ê-phê-sô 316. [Khung nơi trang 7] NẠN BẠO LỰC KHIẾN CÁC CHUYÊN GIA BỐI RỐI Tại sao báo cáo về nạn giết người ở một số nước tăng gấp 60 lần so với các nước khác? Tại sao từ trước đến nay, chiến tranh và những hình thức bạo lực luôn là đặc điểm của lịch sử loài người? Những câu hỏi gây bối rối thì nhiều, nhưng câu trả lời có sức thuyết phục thì lại ít. Một số nhà nghiên cứu cho rằng sự nghèo nàn và bất bình đẳng gây ra nạn bạo lực. Theo vài thống kê, trong năm 2000, khoảng 90% mọi cái chết vì bạo lực, kể cả việc tự tử, đã xảy ra trong các quốc gia kém phát triển; và những vùng nghèo trong thành phố thường là nơi có nhiều tội ác. Nhưng có phải người nghèo là người hung bạo hơn không? Hay họ phải chịu đựng nạn bạo lực nhiều hơn vì nơi họ sinh sống không có đủ tiền để tuyển dụng nhân viên thi hành luật pháp? Ngược lại, những nơi như Calcutta, Ấn Độ, có hàng triệu người sống trong tình trạng nghèo khổ cùng cực, nhưng đó là một trong những nơi có tỉ lệ giết người thấp nhất thế giới. Những người khác thì cho rằng việc súng được mua dễ dàng khiến xã hội càng có nhiều nạn bạo lực hơn. Chắc chắn, súng làm cho người hung bạo nguy hiểm hơn. Nhưng tại sao tỉ lệ người hung bạo trong một số vùng lại cao hơn các vùng khác? Các chuyên gia có nhiều ý kiến khác nhau về điều này.
Body shaming, chế nhạo, cười cợt… đều là hành động bạo lực ngôn ngữ. Đôi khi trong cuộc sống, một số người xem sự chế nhạo ấy là trò đùa vui. Vậy nhưng, một câu chuyện sẽ không được coi là đùa khi nhân vật chính cảm thấy ức chế và phát sinh cảm xúc tiêu cực. Điều đáng sợ của bạo lực ngôn ngữ là người ta "chết dần chết mòn" từ trong tâm thức. Khi hành động ấy kéo dài, cảm xúc "bùng nổ" dẫn đến những cái kết đáng tiếc. Nguyễn Hoàng Phương Linh sinh năm 1999, sinh viên ĐH Thương mại kể rằng cô từng bị bạo lực ngôn ngữ khi học cấp 3 và trong quá trình làm người mẫu ảnh thời sinh viên. Đối với Linh, một người không thể hiện cảm xúc ra bên ngoài nét mặt khác với việc họ cảm thấy tổn thương sâu sắc từ bên đi một thời gian dài, Linh để nỗi buồn bị đánh giá tiêu cực ấy sang một bên, cố gắng hoàn thiện bản thân. Lên đại học, cô bén duyên với công việc người mẫu ảnh. "Mình ý thức được vẻ đẹp hình thể với người mẫu ảnh rất quan trọng. Nhưng có đôi lần mình mất kiểm soát cân nặng, thân hình hơi mũm mĩm chút. Lúc đi làm thì có người đùa cợt "dạo này béo quá", rồi "khiếp, tăng cân kinh quá"... Cảm xúc của mình khi ấy là chạnh lòng, tủi thân".Những lời nói tưởng chừng "đùa bình thường" nhưng hóa ra đôi lúc lại khiến người nghe cảm thấy bị tổn thương, không được tôn trọng. Bản thân Phương Linh cho rằng, nhiều người vẫn không biết lời nói đùa và bạo lực ngôn ngữ có ranh giới cực mỏng. Chỉ cần sơ sẩy một chút là từ nói đùa biến thành nỗi buồn của đối phương. Đừng đùa kiểu bạo lực lời nói, vì bạn vui cười không có nghĩa là người nghe cũng cảm thấy thoải mái. Lê Hồng Phúc người mẫu ảnh, TPHCM vẫn cảm thấy hoảng hốt khi nhớ lại quãng thời gian bị phán xét, mạt sát trên mạng xã hội. Với anh, mạt sát là con dao cắt đứt hy vọng của một người khi họ đang rơi vào trạng thái căng thẳng, mệt mỏi. Lê Phúc thẳng thắn bày tỏ "Có thể khi người ta nói ra người ta lại không nghĩ đến và không đặt mình ở vị trí của người nghe cảm nhận. Mình từng phải chịu những lời nói tổn thương, mạt sát từ người xa lạ. Họ không biết gì về mình và cũng không nhìn nhận đúng sai câu chuyện đang diễn ra mà chỉ biết chỉ trích để thỏa mãn bản tính "anh hùng bàn phím". Thời điểm đó tâm lý của mình ảnh hưởng rất nhiều. Là một nạn nhân của bạo lực ngôn ngữ nên mình hiểu rằng, thứ bạo lực này còn đau đớn, tàn nhẫn hơn cả đòn roi".Trước đó, ngày còn học cấp 2 rất nhiều lần Phúc đứng trước gương bất lực bật khóc vì những lời miệt thị, chê bai ngoại hình. Anh nhớ lại "Ngày đó da mình đen, mặt dậy thì lên mụn rồi ngoại hình cũng không có gì nổi bật cả. Có người nói là "quá xấu để làm người mẫu", nhưng chính những lời nói đó đã khiến mình hoàn thiện bản thân, theo đuổi được ước mơ trở thành người mẫu hiện giờ, song song với công việc người mẫu ảnh mình cũng mở các khóa dạy catwalk và kỹ năng người mẫu cho các bạn trẻ. Mình hy vọng rằng ai cũng đều đặc biệt và nên cảm thấy tự hào với bản thân. Dù có thay đổi để tốt hơn hay thế nào đi nữa thì cũng nên vì chính mình trước chứ không phải để làm hài lòng những người làm tổn thương mình".Đình Đức sinh năm 2003, ĐH Hòa Bình cảm thấy ngột ngạt vì câu nói này của bố và sự so sánh hơn thua với hình tượng "con nhà người ta". Mỗi lần bố đưa anh lên "bàn cân" để so sánh, Đức buồn và suy nghĩ rất nhiều. Đình Đức kể "Mình chia sẻ câu chuyện này với mong muốn bố sẽ hiểu và thông cảm cho mình thôi. Ở nhà mình có một số bạn không học cấp 3 mà đi làm kiếm tiền luôn. Thế nên đôi khi bố mình so sánh việc mình chưa làm ra tiền và bạn bè đi làm từ sớm. Hay lúc kết quả học không như ý muốn, bố cũng lại đưa hình ảnh "con nhà người ta". Mình biết rằng bố chỉ nói lúc đấy và luôn ủng hộ chuyện học của mình nhưng ngôn ngữ, câu từ mà bố dùng lại vô tình khiến mình tổn thương. Suốt một thời gian mình luôn nghĩ bản thân vô dụng, "không làm gì nên hồn".Vô hình trung lại có một áp lực đè nén khiến mình rơi vào trạng thái căng thẳng, mệt mỏi. Cũng may là bây giờ mình đã vượt qua được cảm giác đó và tự tin hơn vào bản thân. Mình chỉ hy vọng rằng mỗi ông bố bà mẹ hãy hiểu cho con cái, đừng mang con mình ra để so sánh với "con nhà người ta". Vì bản thân con cái cũng luôn muốn nỗ lực đạt được kết quả tốt nhất".Chị Nguyễn Hiểu Linh Diễn giả, giảng viên trung tâm Kỹ năng sống SVN cho rằng, bạo lực ngôn ngữ nghe qua tưởng là vấn đề mới nhưng nó không hề mới chút nào. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến hiện trạng nhất, từ phía bố mẹ muốn dạy con cái nhưng không khéo léo trong việc truyền tải thông điệp, nội dung nên vô tình để con trẻ nghĩ sai sự việc, dẫn đến những tổn thương không đáng hai, bản thân người dùng bạo lực ngôn ngữ đã từng bị đối xử không công bằng nên có tâm lý muốn người khác cũng rơi vào cảnh đó. Đây có thể là một dạng ám ảnh tâm ba, tâm lý ghen tị, hơn thua muốn lấy người khác ra làm trò đùa cười cợt để mua vui của các "anh hùng bàn phím" mà không ý thức được hậu quả của hành động này để tư, cách giáo dục con trẻ chưa được sát sao, không để ý tới cách các bạn dùng ngôn từ để có sự giáo dục, định hướng kịp nay khi công nghệ mạng mọi thứ phát triển hơn, người ta vô tình trở thành kẻ sát nhân ẩn mình sau màn hình và làm tổn thương người khác. Không cần thượng cẳng chân hạ cẳng tay mà họ chỉ cần dùng ngôn ngữ để lăng mạ tổn thương ai đó. Và vết thương nỗi đau mà ngôn từ kém duyên ấy mang lại thì đau hơn cả đòn roi. Dù ngôn ngữ vô tình hay cố ý mà thành bạo lực làm tổn thương người khác thì đều đáng phê phán. Mỗi người cần cân nhắc khi sử dụng ngôn từ cả ngoài đời và trên mạng. Bởi cách giao tiếp của bạn sẽ phản ánh chính con người bạn và đôi khi mang tới hiệu quả vun vén mối quan hệ hoặc có thể là để lại hậu quả đáng tiếc với người khác.
Người ta vẫn thường hay nói Một lời nói đôi khi còn sắc hơn cả một con từ là một vũ khí vô hình có sức mạnh vô cùng lớn, nhưng nếu chúng ta không biết sử dụng nó, nó sẽ biến thành một con dao hai lưỡi, một liều thuốc độc làm đau đớn người khác mà chả cần phải động tay lực ngôn ngữ là dùng những lời nói xúc phạm, khiếm nhã và gây sát thương, ảnh hưởng đến tinh thần và tâm lý của người khác một cách nặng nề, hay người ta thường nói là "độc mồm độc miệng" Theo một báo cáo vào năm 2016, đã có một cuộc phỏng vấn những người bị bạo lực ngôn ngữ trong một thời gian dài. Hầu hết là những người có vấn đề xung đột, bất hòa từ phía gia đình, từ cách nuôi dạy giáo dục của người lớn đối với trẻ nhỏ. Chính những người thân xung quanh chúng ta lại dễ gây tổn thương lớn nhất và sâu sắc nhất đối với ta. Rõ ràng, trong gia đình việc bất hòa là không thể tránh khỏi, đặc biệt là mối quan hệ giữa bố mẹ và con trong bức ảnh trên ta có thể thấy người bố đang dùng những lời nói nặng nề để " hét" vào mặt con mình, không khác gì một cú đấm trời giáng. Trẻ con là những đối tượng hiếu động, nhưng tâm hồn chúng thật sự vẫn còn rất ngây thơ và chưa hiểu rõ đúng sai, cần một biện pháp giáo dục đúng lẽ hơn là đòn roi và những lời chỉ trích khó thân chúng ta nghe người khác chỉ trích còn cảm thấy vô cùng khó chịu chứ đừng nói đến trẻ nhỏ, rất dễ bị tổn thương bởi lời nói đặc biệt là từ chính bố mẹ của mình. Dần dần chúng sẽ cảm thấy tự ti, mặc cảm, có hành vi chống đối và để xả cơn tức giận ,ấm ức, chúng sẽ lại bạo lực ngôn từ, thậm chí là bạo lực thể xác đối với những người xung quanh cá nhân có xu hướng bạo lực ngôn ngữ sẽ không bao giờ có thể trở thành một công dân tốt, mà một công dân không có đạo đức tốt thì đất nước cũng chẳng có thể phát triển hòa bình và văn minh nếu mọi người cứ luôn chỉ trích, mạt sát nhau, giáo dục con cái của họ bằng những lời lẽ kinh khủng gây tổn thương đến ít những vụ trẻ tự tử, trầm cảm và có hành vi nổi loạn, chống đối xã hội đều là nạn nhân của bạo lực ngôn ngữ từ phía gia đình, trường học. Là một học sinh, em hoàn toàn phản đối việc dùng lời nói chỉ trích nặng nề đến người khác, thay vào đó, chúng ta nên học cách bình tĩnh, kiềm chế và giải quyết vấn đề một cách tốt nhất,phù hợp nhất để sao cho cả đôi bên đều cảm thấy hài lòng và không có ai bị tổn một con người có ý thức trong việc sử dụng lời nói là góp phần cho một xã hội, một đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh vô cùng. " Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau '', hãy nhớ đến câu nói trên, bỏ ra vài phút để trấn tĩnh và suy ngẫm trước khi chúng ta có ý định làm tổn thương ai đó bằng lời nói của mình .
Body shaming, chế nhạo, cười cợt… đều là hành động bạo lực ngôn ngữ. Đôi khi trong cuộc sống, một số người xem sự chế nhạo ấy là trò đùa vui. Vậy nhưng, một câu chuyện sẽ không được coi là đùa khi nhân vật chính cảm thấy ức chế và phát sinh cảm xúc tiêu đáng sợ của bạo lực ngôn ngữ là người ta "chết dần chết mòn" từ trong tâm thức. Khi hành động ấy kéo dài, cảm xúc "bùng nổ" dẫn đến những cái kết đáng Hoàng Phương Linh sinh năm 1999, sinh viên ĐH Thương mại kể rằng cô từng bị bạo lực ngôn ngữ khi học cấp 3 và trong quá trình làm người mẫu ảnh thời sinh viên. Đối với Linh, một người không thể hiện cảm xúc ra bên ngoài nét mặt khác với việc họ cảm thấy tổn thương sâu sắc từ bên đi một thời gian dài, Linh để nỗi buồn bị đánh giá tiêu cực ấy sang một bên, cố gắng hoàn thiện bản thân. Lên đại học, cô bén duyên với công việc người mẫu ảnh."Mình ý thức được vẻ đẹp hình thể với người mẫu ảnh rất quan trọng. Nhưng có đôi lần mình mất kiểm soát cân nặng, thân hình hơi mũm mĩm chút. Lúc đi làm thì có người đùa cợt "dạo này béo quá", rồi "khiếp, tăng cân kinh quá"... Cảm xúc của mình khi ấy là chạnh lòng, tủi thân".Những lời nói tưởng chừng "đùa bình thường" nhưng hóa ra đôi lúc lại khiến người nghe cảm thấy bị tổn thương, không được tôn trọng. Bản thân Phương Linh cho rằng, nhiều người vẫn không biết lời nói đùa và bạo lực ngôn ngữ có ranh giới cực mỏng. Chỉ cần sơ sẩy một chút là từ nói đùa biến thành nỗi buồn của đối phương. Đừng đùa kiểu bạo lực lời nói, vì bạn vui cười không có nghĩa là người nghe cũng cảm thấy thoải Hồng Phúc người mẫu ảnh, TPHCM vẫn cảm thấy hoảng hốt khi nhớ lại quãng thời gian bị phán xét, mạt sát trên mạng xã hội. Với anh, mạt sát là con dao cắt đứt hy vọng của một người khi họ đang rơi vào trạng thái căng thẳng, mệt Phúc thẳng thắn bày tỏ "Có thể khi người ta nói ra người ta lại không nghĩ đến và không đặt mình ở vị trí của người nghe cảm nhận. Mình từng phải chịu những lời nói tổn thương, mạt sát từ người xa lạ. Họ không biết gì về mình và cũng không nhìn nhận đúng sai câu chuyện đang diễn ra mà chỉ biết chỉ trích để thỏa mãn bản tính "anh hùng bàn phím". Thời điểm đó tâm lý của mình ảnh hưởng rất nhiều. Là một nạn nhân của bạo lực ngôn ngữ nên mình hiểu rằng, thứ bạo lực này còn đau đớn, tàn nhẫn hơn cả đòn roi".Trước đó, ngày còn học cấp 2 rất nhiều lần Phúc đứng trước gương bất lực bật khóc vì những lời miệt thị, chê bai ngoại hình. Anh nhớ lại "Ngày đó da mình đen, mặt dậy thì lên mụn rồi ngoại hình cũng không có gì nổi bật cả. Có người nói là "quá xấu để làm người mẫu", nhưng chính những lời nói đó đã khiến mình hoàn thiện bản thân, theo đuổi được ước mơ trở thành người mẫu hiện giờ, song song với công việc người mẫu ảnh mình cũng mở các khóa dạy catwalk và kỹ năng người mẫu cho các bạn trẻ. Mình hy vọng rằng ai cũng đều đặc biệt và nên cảm thấy tự hào với bản thân. Dù có thay đổi để tốt hơn hay thế nào đi nữa thì cũng nên vì chính mình trước chứ không phải để làm hài lòng những người làm tổn thương mình".Đình Đức sinh năm 2003, ĐH Hòa Bình cảm thấy ngột ngạt vì câu nói này của bố và sự so sánh hơn thua với hình tượng "con nhà người ta". Mỗi lần bố đưa anh lên "bàn cân" để so sánh, Đức buồn và suy nghĩ rất Đức kể "Mình chia sẻ câu chuyện này với mong muốn bố sẽ hiểu và thông cảm cho mình thôi. Ở nhà mình có một số bạn không học cấp 3 mà đi làm kiếm tiền luôn. Thế nên đôi khi bố mình so sánh việc mình chưa làm ra tiền và bạn bè đi làm từ sớm. Hay lúc kết quả học không như ý muốn, bố cũng lại đưa hình ảnh "con nhà người ta".Mình biết rằng bố chỉ nói lúc đấy và luôn ủng hộ chuyện học của mình nhưng ngôn ngữ, câu từ mà bố dùng lại vô tình khiến mình tổn thương. Suốt một thời gian mình luôn nghĩ bản thân vô dụng, "không làm gì nên hồn".Vô hình trung lại có một áp lực đè nén khiến mình rơi vào trạng thái căng thẳng, mệt mỏi. Cũng may là bây giờ mình đã vượt qua được cảm giác đó và tự tin hơn vào bản thân. Mình chỉ hy vọng rằng mỗi ông bố bà mẹ hãy hiểu cho con cái, đừng mang con mình ra để so sánh với "con nhà người ta". Vì bản thân con cái cũng luôn muốn nỗ lực đạt được kết quả tốt nhất".Chị Nguyễn Hiểu Linh Diễn giả, giảng viên trung tâm Kỹ năng sống SVN cho rằng, bạo lực ngôn ngữ nghe qua tưởng là vấn đề mới nhưng nó không hề mới chút nào. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến hiện trạng nhất, từ phía bố mẹ muốn dạy con cái nhưng không khéo léo trong việc truyền tải thông điệp, nội dung nên vô tình để con trẻ nghĩ sai sự việc, dẫn đến những tổn thương không đáng hai, bản thân người dùng bạo lực ngôn ngữ đã từng bị đối xử không công bằng nên có tâm lý muốn người khác cũng rơi vào cảnh đó. Đây có thể là một dạng ám ảnh tâm ba, tâm lý ghen tị, hơn thua muốn lấy người khác ra làm trò đùa cười cợt để mua vui của các "anh hùng bàn phím" mà không ý thức được hậu quả của hành động này để tư, cách giáo dục con trẻ chưa được sát sao, không để ý tới cách các bạn dùng ngôn từ để có sự giáo dục, định hướng kịp nay khi công nghệ mạng mọi thứ phát triển hơn, người ta vô tình trở thành kẻ sát nhân ẩn mình sau màn hình và làm tổn thương người khác. Không cần thượng cẳng chân hạ cẳng tay mà họ chỉ cần dùng ngôn ngữ để lăng mạ tổn thương ai đó. Và vết thương nỗi đau mà ngôn từ kém duyên ấy mang lại thì đau hơn cả đòn ngôn ngữ vô tình hay cố ý mà thành bạo lực làm tổn thương người khác thì đều đáng phê phán. Mỗi người cần cân nhắc khi sử dụng ngôn từ cả ngoài đời và trên mạng. Bởi cách giao tiếp của bạn sẽ phản ánh chính con người bạn và đôi khi mang tới hiệu quả vun vén mối quan hệ hoặc có thể là để lại hậu quả đáng tiếc với người khác.
Đời sốngTổ ấm Thứ bảy, 23/2/2019, 0900 GMT+7 'Chiếc khoá kéo' để cha mẹ không nói những lời tổn thương con trẻ trong phút tức giận, bởi bạo lực ngôn ngữ ảnh hưởng tiêu cực đến trẻ. Bài viết là quan điểm của Zhang Xuyu, một chuyên gia về giác quan nổi tiếng của Đài Loan, đang được chia sẻ nhiều. Zhang Xuyu rất giỏi trong việc giúp các bậc phụ huynh tìm ra những lợi thế của con cái và nuôi dưỡng chúng. Mới đây tôi vô tình xem một bộ phim tuyên truyền về bạo lực ngôn ngữ mà người lớn dành cho trẻ nhỏ. Trong video, một tội phạm vị thành niên kể câu chuyện của chính mình ở trại giam. "Khi tôi 12 tuổi, bố mẹ tôi ly hôn. Mẹ mỗi ngày đều mắng tôi, muốn tôi đi chết đi, nói tôi là đồ vô dụng, rác rưởi. Từ trước đến nay chưa từng khen tôi. Rất nhiều lần mẹ mắng tôi là đồ óc lợn. Sau đó tôi đã cầm súng tìm đến một sòng bạc và giết người". Chàng thiếu niên bị đẩy vào cảnh tù tội, một phần lớn do tuổi thơ bị mẹ bạo lực ngôn ngữ. Ảnh Sina. "Ngược đãi tâm lý trong thời thơ ấu là một nguyên nhân quan trọng dẫn đến phạm tội", video kết bằng câu đơn giản nhưng khiến nhiều người phải suy nghĩ. Tôi từng tiếp nhận trường hợp một bé gái 5 tuổi không muốn nói chuyện với bố mẹ, nhưng bé thường tự nói chuyện với gấu bông của mình. Cha mẹ nghĩ đứa trẻ bị trầm cảm và rất lo lắng nên tìm cách chữa trị. Sau nhiều lần điều trị tâm lý, cô con gái nói một lời khiến bố mẹ rơi nước mắt ngay tại chỗ "Bởi vì đồ chơi sẽ không mắng con". Hoá ra, mẹ bé gái là một người nóng tính và thường vô tình nói với con các câu như "Con đừng làm loạn", "Khóc gì mà khóc?", "Tại sao con lại ngu ngốc như thế?", "Rốt cuộc con biết làm những cái gì hả?"... Những lời trách mắng trong lúc tức giận của người mẹ không ngờ lại gây tổn thương nghiêm trọng đến đứa trẻ. Cách đây một thời gian, để làm hoà dịu mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái một cách hiệu quả, tôi đã triệu tập một buổi họp lớp. Đầu đề đặt ra là những lời nói và việc làm nào của đối phương khiến bạn buồn. Khi đầu đề được đưa ra, những đứa trẻ ở đó thi nhau giơ tay, còn phụ huynh đưa mắt nhìn nhau lo lắng. Họ sợ các con "bán đứng" mình. Cha mẹ tưởng con bị trầm cảm nhưng hoá ra bé không nói chuyện vì hay bị mẹ mắng. Ảnh Sina. Một học sinh nữ đưa ngón trỏ tay phải đập vào trán một bạn học bên cạnh, cau mày và nghiến răng "Mỗi ngày chỉ biết ăn và chơi, nhìn con nhà người ta, quay lại nhìn mày giống như một con lợn. Khóc gì mà khóc, cút đi đọc sách ngay!". Nói xong, học sinh này đảo mắt và lướt điện thoại, miệng vẫn không quên mắng "Lúc đầu thực sự không nên sinh ra mày". Một nam sinh khác cũng mô phỏng cha mình, cậu hét to lên "Mày thật vô dụng, học thì dốt, một tí việc cũng làm không tốt, lần sau còn như vậy thì cút đi cho tao"... Buổi diễn xuất kết thúc, phản ứng của các bậc cha mẹ rất khác nhau. Họ thậm chí còn không nhớ mình thực sự đã có những lời nói và hành động này. Một nhà tâm lý học từng nói câu này mà tôi thấy rất có lý "Bố mẹ tốt trên miệng đều có 'một chiếc khoá kéo', để không bao giờ nói những lời tổn thương khi tức giận đến con cái. Đánh, mắng chỉ có thể khiến trẻ ngừng sai phạm trong giây lát, nhưng mãi mãi sẽ không có một đứa trẻ ngoan nếu giáo dục theo cách này". Có một từ trong tâm lý học gọi là "Hiệu ứng gió phía nam", nói về gió bắc và gió nam xem ai có thể cởi áo khoác của người đi bộ. Gió bắc thổi một cơn gió lạnh và kết quả khiến người đi bộ quấn chặt áo hơn vì sợ lạnh. Gió nam thổi một làn gió nhẹ, người đi bộ cảm thấy ấm áp, sau đó mở nút và cởi áo khoác ra. Điều này cũng giống với việc giáo dục trẻ em. Cha mẹ tốt nhất không bao giờ làm cho trẻ cảm thấy sợ hãi. Một gia đình hạnh phúc sẽ không có những lời chửi mắng trong lúc giận dữ. Sự ấm áp trong lời nói, đó là món quà tốt nhất cha mẹ tặng cho con cái để trưởng thành. Huyền Thương
bạo lực ngôn ngữ