Tên gốc: Kim sinh ngã yếu tố hảo nhânTác giả: Quyết TuyệtTình trạng bản gốc: Hoàn thànhTình trạng edit: đan đọc truyện [Edit] Kiếp này tôi muốn làm người tốt được đăng bởi Yukihoshi77
Thể loại: Hiện đại, trùng sinhNguồn convert: Ngocquynh520Edit: Hân GiaĐộ dài: 19 chươngNàng hãy đợi ta. . . nhất định ta sẽ tìm thấy nàng. Đây chính là lời mà anh từng hứa hẹn cũng là chút cố chấp cuối cùng của anh với cô.
Xem phim SINH MỆNH THÂN YÊU tập 1 Thuyết Minh, Beloved Life 2022 Sinh Mệnh Thân Yêu là câu chuyện về sự nghiệp và tình cảm của hai nữ bác sĩ nội trú trẻ trong ngành sản phụ khoa Đỗ Đế và Ngô Thông Duệ. Bộ phim cho chúng ta thấy phụ nữ dưới 30 tuổi có […]
Trong cuộc sống, chúng ta khó tránh khỏi những thất bại. Nếu có thể đứng lên từ thất bại, kiên trì theo đuổi mục tiêu, tương lai chắc chắn sẽ thành công. Dưới đây là một số những câu chuyện ý nghĩa về thành công chứa đựng đạo lý, mang đến những cảm nhận khác
5 sự thật về Thiên thần Bản mệnh của chúng ta. “Chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này: vì Thầy bảo cho anh em biết, thiên thần của họ ở trên trời hằng chiêm ngắm thánh nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời” (Mt 18,10). Giáo Hội Công Giáo dành ngày 02/10 hằng năm để
Có câu rằng: “Đắc được là may mắn của ta, mất đi là số mệnh của ta”. Mỗi người mỗi vận mệnh, vận mệnh lại có muôn vàn hình thái không giống nhau. Mạnh Tử nói: “Không làm mà thành là Thiên ý, không cầu mà có thể là số mệnh” (Mạnh Tử, tận tâm thượng).
Câu Chuyện Về Số Mệnh Của Chúng Ta - (Chương 1) - Tác giả Thù Thiến Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Trên con đường nhân sinh dài đăng đẳng, lương thiện chính là kim chỉ nam trong lòng mỗi người. Nó giúp chúng ta nhìn thấy rõ nội tâm của mình, giúp ta không lầm đường lạc lối. Trong cuộc sống, lương thiện có thể giúp ta thay đổi số mệnh, đem đến cho con người may mắn, phúc đức. Ông bà ta thường bảo
Cách Vay Tiền Trên Momo. Bắc Huyền quốc là một quốc gia mạnh mẽ và giàu có ở phương Bắc, từ khi dựng nước tới nay, theo Phật giáo, vua và dân đều lấy việc xây dựng chùa chiền, xây bảo tháp và nuôi dưỡng các nhà sư là vinh dự, thậm chí Hoàng Đế còn xây dựng cả trường dạy Phật giáo cho hoàng thất, đào tạo sư thầy và thầy pháp, nhưng sư thầy và thầy pháp đều phải qua khảo nghiệm để làm quốc pháp tu hành đều do các quốc sư khác nhau dạy, dưới quốc sư có mười tám hộ pháp sư, chịu trách nhiệm cầu phúc và làm các loại nghi thức cho quốc gia, rất được các đời Hoàng Đế tín nhân chính là vì Hoàng đế Bắc Huyền quốc có nhiều đóng góp đối với Phật giáo, cho nên phúc đức vô biên, giúp Bắc Huyền quốc có được loài hoa quý hiếm nhất làm quốc hoa là hoa Ưu Đàm Bà Ưu Đàm Bà La là bông hoa của Phật giáo, đây là một loài hoa của Trời, trên thế gian không có, Đức Chuyển Luân Thánh Vương xuất hiện nơi thế giới con người, loài hoa này sẽ xuất hiện nhờ đại đức và đại ân của Ngài, ba ngàn năm mới xuất hiện một lần, hoa có hình tròn, giống như trăng tròn, đường kính chỉ có 1cm, màu trắng sữa, có bông màu xanh tươi, tỏa ra một mùi thơm ngát. Trong truyền thuyết, hoa này xanh trắng không tục diễm, cũng tỏa ra mùi Thừa Đức là Hoàng Đế thứ sáu của Bắc Huyền quốc, khi mới đăng cơ, liền nạp Tân Dao Quang là hoàng hậu, hai người là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm, thêm vào đó là lời phán của hai vị quốc sư, số mệnh an bài nàng có mệnh phượng hoàng, tất nhiên là sẽ giúp đỡ rất nhiều cho vận mệnh của Bắc Huyền biệt, Tân Dao Quang là một nữ tử cực kỳ tốt bụng, có lòng dạ từ bi, rất hợp với Phật giáo chỉ truyền dạy sự từ bi và lòng lương thiện, rất được hai vị quốc sư tôn kính, bách tính yêu thích, nàng là một vị Hoàng hậu rất được lòng dân, cũng thuận theo mệnh tiếc, hiện tại ở trong điện nguy nga tráng lệ đặc biệt dùng để cúng bái Phật và tu hành tràn ngập không khí đau thương, trên người Lý Thừa Đức mặc một bộ long bào vàng óng, trong ngực đang ôm hoàng hậu Tân Dao Quang, trên người hai người đều nhuộm đỏ màu máu. Hai mắt của hắn ửng hồng, vẻ mặt đầy đau buồn, không ngừng lẩm bẩm, “Dao Quang, nàng sẽ không sao... Chắc chắn sẽ không sao... Ta sẽ không để cho nàng có việc gì...”“Thừa Đức, thiếp... Thiếp không muốn rời xa người, nhưng nhìn thấy người bình an vô sự, thiếp không hối hận... Chỉ mong kiếp sau, chúng ta lại nối tiếp duyên...” Nàng thâm tình nhìn hắn lần cuối cùng, hai mắt chậm rãi nhắm lại, nước mắt từ khóe mắt rơi xuống, trên mặt đầy thần sắc đau buồn.“Ta không muốn hứa hẹn kiếp sau cùng với nàng, chỉ cần kiếp này được sống cùng với nàng... Dao Quang, cố gắng chống đỡ vì ta...”Dung nhan kiều diễm của Tân Dao Quang giờ khắc này không có chút hồng hào, từ lâu đã không còn hơi thở, căn bản là không có cách trả lời Thừa Đức hoàn toàn mặc kệ, tiếp tục kêu gào, “Dao Quang, van cầu nàng, nàng đừng rời bỏ ta...”Nam nhân không phải không rơi lệ, chỉ là chưa tới lúc đau lòng thôi, giờ khắc này hắn đau khổ bởi vì mất đi nữ nhân mình yêu mến thế nào cũng không nghĩ đến, bằng hữu mà hắn tín nhiệm nhất kiêm đại thần tâm phúc bên hắn sẽ vì ngôi vị hoàng đế và Dao Quang mà ám sát hắn, Dao Quang lúc đó đang đứng ở bên cạnh hắn, vừa nhìn thấy ánh đao lóe lên, lập tức đứng chắn trước mặt hắn, một đao trí mạng này đâm thẳng vào bụng của nàng, làm cho máu chảy ồ ạt, cũng làm hắn tan nát cõi lòng, khó có thể chịu đựng.
Edit Hân GiaQuan Hướng Tình gặp Triệu Vinh Hoa một lần, lúc đó cô bị nhốt ở trong phòng, tràn ngập tuyệt vọng, chỉ có thể bị động tùy ý cha mẹ sắp xếp, bọn họ đã để ông ta tới nhà một lần, nhìn xem dáng dấp của cô so với mấy năm trước có thay đổi hay nghĩ tới khi ông ta vừa thấy được cô, liền cao hứng nói muốn kết hôn với cô, làm cho cô hoảng sợ đến mức toàn thân run rẩy, càng khiến người ta không nghĩ tới chính là, bây giờ ông ta vẫn chưa hết hi vọng, liên hợp với chị gái của cô, muốn gây rối đối với chị gái đầu cũng không quay lại, vô tình rời đi, cô biết là chị sẽ không cứu cô đâu, điều này khiến cho cô buồn đến mức viền mắt ửng hồng, nhưng cô không hề từ bỏ giãy dụa, muốn rời khỏi cái ôm buồn nôn của người đàn ông này.“Triệu Vinh Hoa, nếu ông dám động vào tôi, A Uy sẽ không bỏ qua cho ông đâu, nhất định khiến ông trở nên rất khó coi đấy.”“Ha ha...” Triệu Vinh Hoa cười đắc ý, đợi đến khi trong phòng không còn ai nữa, liền ôm chặt cô hơn “Nếu như cậu ta muốn tôi trở nên khó coi, thì hắn cũng phải tìm được tôi đã! Với cả, tôi yêu thích em như vậy, sau khi tôi khiến cho em nếm trải những lợi ích của tôi xong, đảm bảo em sẽ quên cậu ta thôi.”Chờ sau khi ông nếm thử tư vị của cô xong, cứ coi như Cảnh Quân Uy biết được mọi chuyện thì có làm sao? Cái nón xanh lớn này, cậu ta phải đội! Ai bảo cậu ta dám cướp vợ của Triệu Vinh Hoa ông? Ông sẽ khiến cho Cảnh Quân Uy biết sự lợi hại của ông.“Đến đây, đừng ngại, để tôi yêu thương em thật tốt, đảm bảo sẽ khiến em vui đến quên cả trời đất, được không?” Ông ta duỗi một cái tay dâm loạn ra, xoa xoa đường cong trên cơ thể của cô, miệng thì để sát vào gáy trắng nõn non mềm của cô, không ngừng giác buồn nôn dâng lên, giãy dụa lại không có hiệu quả gì, gần như Quan Hướng Tình đã tuyệt vọng, nước mắt từ bên trong viền mắt chảy xuống.“Không được! Người đàn ông cặn bã này! Lão sắc quỷ! Không biết xấu hổ...” Cô sợ đến mức vừa khóc lại mắng, cũng không còn một tia lý trí, một lòng chỉ muốn trốn khỏi tình cảnh như Địa ngục này, nhưng lại phát hiện ông ta đang thô bạo cởi quần áo của cô, lập tức thét chói này, cửa phòng bị đẩy ra, Cảnh Quân Uy tức giận ngút trời xông tới, lại nhìn tới tình huống của cô, mắt như muốn phun ra ánh lửa giết quay đầu nhìn lại, còn đang nghĩ chính mình đang nằm mộng, mãi đến khi thân hình cao lớn của anh đi đến gần, cô mới nhẹ giọng kêu to “Chồng...”Cảnh Quân Uy không nói hai lời, nhanh chóng đánh Triệu Vinh Hoa mấy cái, liền không nhìn hắn nữa, đưa tay kéo cô vào trong trong ngực của chính mình.“Tình nhi, không sao rồi, có anh ở đây.” Anh vỗ nhẹ lưng của cô, động viên tâm tình của cô, thân thể cao to đầy căng thẳng chất chứa tinh lực vô cùng, tựa như muốn đánh chết người đàn ông vừa bắt nạt cô.“Ô...A Uy...” Nằm ở trong khuôn ngực vừa quen thuộc lại an toàn, cô không thể tin được chính mình có thể được giải cứu trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc như thế, không nhịn được mà khóc lớn “Không phải em đang nằm mơ chứ?”“Dĩ nhiên là không phải rồi, đã không sao rồi. May là anh để hai người vệ sĩ đi theo em, bọn họ vừa nhìn thấy em và chị gái ở trong quán cà phê xong thì đúng lúc anh lại muốn tìm em, nhưng mà không gọi điện cho em được, anh ta không thể làm gì khác hơn là gọi điện cho bọn họ, bọn họ nói cho anh nghe tình huống của em, anh mơ hồ cảm thấy không đúng, vì thế nên mới tới đây, không ngờ rằng lại nhìn thấy em rơi fđi, nhưng lại không thấy em...” Lòng của anh vẫn còn sợ hãi, lập tức lạnh lùng nhìn về phía Quan Hướng Phượng đang bị hai tên vệ sĩ áp giả vào trong phòng.“Chị gái...” Quan Hướng Tình cũng nhìn về phía Quan Hướng Phượng, vẻ mặt khổ sở, tâm tình hết sức phức tạp “Tại sao chị lại đối xử với em như vậy chứ? Em không hiểu...”Quan Hướng Phượng căm hận trừng mắt nhìn bọn họ, trên cổ có một vòng sưng đỏ.“Cô không hiểu? Ha! Đương nhiên là cô không hiểu, bởi vì cô dùng gương mặt ngây thơ này khiến cho anh trai vì cô mà phản kháng lại cha mẹ của mình, hợp tác cùng người đàn ông này, hạnh phúc của cô là quan trọng hơn tất cả...Tôi không cam lòng! Tôi ghen tị với cô! Tại sao cô lại có được hạnh phúc chứ!”“Là vì lý do này sao? Nhưng mà chúng ta là chị em cơ mà! Chị...” Quan Hướng Tình không dám tin Hướng Phượng cảm thấy vẻ mặt của cô rất chói mắt “Đúng, chúng ta là chị em, vậy thì tại sao chỉ có mình tôi phỉa chịu những việc như thế này? Không phải chúng ta nên có nạn cùng chịu sao? Nếu tôi cưới một người mà tôi không yêu, thì cô cũng có thể lấy Triệu Vinh Hoa, sống cuộc hôn nhân giống như tôi, đó chính là vận mệnh của con gái Quan gia, vì cái gì mà cô có thể ngoại lệ chứ?”Nhìn chị gái cố chấp đến nghiêm trọng như vậy, khuôn mặt cùng tư tưởng vặn vẹo như vậy, tâm Quan Hướng Tình đau xót, cho dù nỗi khiếp sợ vẫn còn, run rẩy ở trong lồng ngực của chồng, nhưng vẫn dùng giọng nói nhẹ nhàng như cũ để khuyên bảo “Chị, em biết chị phải chiu khổ nhiều rồi, nhưng không phải là do em tạo nên, lúc đó em không có năng lực, bây giờ có sự giúp đỡ của em và anh trai, chị chỉ cần nói với chúng em, chúng em nhất định sẽ giúp chị thoát khỏi hôn ước này mà.”“Hừ! Nói rất êm tai, tôi không may mắn như vậy, có thể động vào một người đàn ông có quyền thế, có thể khiến cho cha mẹ đồng ý giống như cô, hơn nữa anh trai lại chỉ giúp cô, làm sao mà anh ta có thể giúp tôi được chứ?”“Hướng Phượng, làm sao em biết anh sẽ không giúp em chứ? Trước đó anh có hỏi em, em muốn anh không nên xen vào chuyện của người khác, không cho phép anh hỏi về chuyện của em, bây giờ lại nói anh không giúp em, chẳng phải là quá buồn cười hay sao?” Âm thanh của Quan Triều Dương vang lên ở chỗ cửa người quay đầu, nhìn về phía anh anh ta vừa đau xót lại nghiêm túc, nhìn chằm chằm vào Quan Hướng Phượng.“Anh...Sao anh lại đến đây?”“Là Cảnh Quân Uy gọi cho anh, cậu ấy phát hiện chuyện này có sự tham gia của em, nên nhanh chóng phái người gọi điện thoại cho anh, muốn anh đến đây một chuyến, nếu không phải là như thế, thì làm sao mà anh biết em lại làm ra cái chuyện hoang đường như vậy được?”Trước đó vợ anh có nói Hướng Phượng có chút lạ, anh đang tìm thời gian tâm sự cùng cô, không nghĩ tới cô lại làm ra chuyện như vậy, thật sự là anh có chút hối hận, nên nói chuyện với cô sớm hơn một chút đi lên từ từ, đi tới trước mặt cô, nghiêm túc mở miệng “Hướng Phượng, lúc trước để em bị đau khổ, anh trai chỉ có thể nói một câu xin lỗi với em, khi đó anh đang chuẩn bị từ nước Mỹ trở về, như thế nào cũng không nghĩ tới cha mẹ sẽ nhẫn tâm như vậy, coi hạnh phúc cả đời của em như là con bài để đánh bạc vậy.”“Vậy thì sao chứ? Một câu xin lỗi, có thể bù đắp những thương tổn mà em đã phải chịu hay sao?”Quan Triều Dương ra hiệu cho hai vệ sĩ thả cô ra, bọn họ nhìn về phía Cảnh Quân Uy, nhìn thấy anh gật đầu đồng ý, lúc này bọn họ mới đứng sang một bên, Quan Triều Dương đưa tay ôm lấy vai của Quan Hướng Phượng, cô muốn giãy dụa, nhưng đánh không lại anh trai.“Quan Triều Dương, anh buông em ra, sự tình đã thành chắc chắn, hiện tại mới đến giả bộ làm người tốt, thì làm được cái gì cơ chứ? Lúc trước bọn họ đặt bẫy em, đưa em lên giường của cái người đàn ông đồng tính luyến ái kia, để hai chúng ta gạo nấu thành cơm, em không thể nào không khuất phục được, sự hài hòa bây giờ, cũng là bởi vì cậu ta muốn có được quyền thừa kế, cho dù anh muốn can dự vào, cậu ta cũng sẽ không dễ dàng buông tay đâu.”“Hướng Phượng, em nên nói cho anh sớm một chút, bởi vì anh đã không phải là Quan Triều Dương mới về nước, quyền lực gì cũng không có, hiện tại anh đã là tổng giám đốc có nắm thực quyền của Quan thị, chức chủ tịch của cha chỉ là hữu danh vô thực, đã sớm bị anh lấy hết rồi.”Quan Hướng Phượng cùng Quan Hướng Tình đồng thời nhìn về phía anh, đáy mắt của anh lóe lên, khẽ gật đầu.“Không sai, tất cả đều là sự thực. Trước đây anh ẩn nhẫn, chính là vì thời khắc này. Vốn là anh còn cần hai năm nữa, nhưng Cảnh Quân Uy đã giúp anh nắm giữ quyền lực, đủ mà đối kháng với cha.” Giọng nói Quan Triều Dương vẫn lạnh nhạt như vậy, ẩn hàm một tia oán giận, trào phúng nâng khóe miệng, khẽ vuốt gò má của Quan Hướng Phượng.“Hướng Phượng, hiện tại anh trai đã có năng lực để bảo vệ em, em có nguyện ý để anh trai bảo vệ em, ra nước ngoài giải sầu được không?”“Anh trai, anh...Tại sao...” Gương mặt Quan Hướng Phượng mờ mịt.“Rất đơn giản, bởi vì chúng ta là anh em ruột, sự việc của em năm đó, anh không thể giúp được, hiện tại nếu có thể ngăn cản bi kịch năm đó của em tái diễn trên người Hướng Tình, anh sẽ cố hết sức có thể...Hướng Phượng, em thật sự làm cho anh phải thất vọng rồi.” Anh lắc lắc đầu, lộ ra biểu tình thất vọng “Anh nghĩ rằng chuyện đau lòng đó, sẽ khiến em rõ ràng hơn, chuyện như vậy không nên xảy ra ở trên người Hướng Tình. Khi đó em ấy vẫn còn đi học, em muốn em ấy giúp em kiểu gì? Lúc đó em ấy hữu tâm vô lực, bị cha mẹ giam lỏng ở trong phòng, không được ra ngoài giúp em, rồi lại khổ sở cầu xin ba mẹ, tâm tình như vậy, em không cảm động chút nào hay sao? Vậy mà em còn muốn mang những chuyện mà mình đã trải qua lên trên người em gái của mình, thậm chí còn tự tay đưa em ấy vào đưa vào địa ngục, em không xứng làm em gái của anh.”Anh giơ tay lên, tát cho cô một cái, tiếng vang lanh lảnh khiến cho tất cả mọi người kinh ngạc nhìn anh.“Anh trai, quên đi, em không có chuyện gì, đừng như vậy, em nghĩ chị ấy cũng không dễ chịu, nên mới là ra chuyện như vậy.” Quan Hướng Tình lên tiếng khuyên can.“Chính vì như vậy nên anh mới đánh nó.” Quan Triều Dương bình tĩnh nhìn Quan Hướng Phượng “Một tát này, anh trai này dạy em, hi vọng e có thể tỉnh lại, nếu em đồng ý nhận sai, anh còn có thể nhận cô em gái là em này, bằng không...”“Anh... Xin lỗi...” Quan Hướng Phượng khóc rống, nhào vào trong ngực của Triều Dương nhịn không được mà than nhẹ một tiếng, chăm chú ôm cô “Đứa ngốc! Người mà em nên xin lỗi là Hướng Tình, em không nên làm ra chuyện như thế này với em ấy.”Quan Hướng Phượng ngẩng đầu lên “Anh, nếu như em xin lỗi Hướng Tình, trả lại tiền cho Triệu Vinh Hoa, anh còn nguyện ý giúp em huỷ bỏ cuộc hôn nhân này đi, cũng đưa em ra nước ngoài không?”“Đương nhiên đồng ý, anh nghĩ em đòi tiền của ông ta, cũng là vì muốn chạy ra nước ngoài, đúng không?”“Đúng, em nghĩ chỉ có em một người, thiện ý của Hướng Tình, em lại nghĩ là do nó quá hạnh phúc nên muốn khoe với em, em không nên làm như vậy...” Quan Hướng Phượng rời khỏi cái ôm của anh trai, đi đến cỗ Quan Hướng Tình đang nằm trong lòng Cảnh Quân Uy, tràn ngập hối hận nói “Hướng Tình, xin lỗi, chị không nên làm thế với em, xin em tha thứ cho chị, có được hay không?”“Chị, em tha thứ cho chị.” Nước mắt lần thứ hai trào mi, chỉ là lần này là bởi vì cao hứng, Quan Hướng Tình kích động tiến lên, ôm chặt lấy Quan Hướng Phượng “Chị, em hi vòng chị có thể hạnh phúc, bởi vì chị đáng giá có được, từ nhỏ chị đã rất ưu tú, em rất quý chị, càng hi vọng có thể gần gũi cung chị, hiện tại em chúc phúc cho chị.”“Hướng Tình, xin lỗi...Chị có lỗi với em...” Nghe được lời nói chân thành chúc phúc như vậy, Quan Hướng Phượng phát hiện ra mình thật khốn nạn, làm ra chuyện không bằng cầm thú như vậy, hối hận đến khóc ròng ròng.“Chị, đừng khóc, em thấy bộ dáng hiện tại của chị, thật không đẹp tý nào, hơn nữa em cũng không có sao. Chị xem, không phải em đang khỏe mạnh đứng trước mặt chị hay sao?”Quan Hướng Phượng nhìn dáng dấp giả vờ kiên cường nhưng toàn thân run rẩy của cô, khóc đến càng thương tâm.“Hướng Tình, em đánh chị đi, chị mới có thể dế chịu hơn, đều là chị không tốt...Ô...”“Được rồi, chị, đừng khóc. Nếu như chị lo lắng anh trai không giải quyết chuyện hôn ước cho chị được, còn cáo A Uy mà! Em tin là anh ấy cũng sẽ đồng ý giúp chị thôi. Có đúng hay không? Chồng.” Quan Hướng Tình tràn ngập hi vọng nhìn người đang ngồi bên canh đưa tay ra, kéo cô vào trong ngực, lạnh lùng nói “Nể mặt vợ tôi, nếu là có chuyện gì cần hỗ trợ, thì tôi sẽ giúp, nhưng cũng chỉ có lần này, lòng dạ của tôi cũng không có lớn như Tình nhi đâu.”“A Uy, đừng như vậy mà!”“Đây là sự thực, tuy rằng hiện tại em không có chuyện gì, nhưng mà cũng bị dọa cho dọa cho phát sợ, không phải vậy thì tại sao đến giờ còn run? Món nợ này, anh vẫn treo ở trên đầu cô ta, chờ sau khi quan sát, xác định cô ta thật sự hối cải, anh mới chịu tha thứ cho cô ta.”Biết anh nói như thế đều là vì Hướng Tình, nên ba huynh muội Quan gia đều không có mở miệng nói thêm cái Triều Dương nhìn Cảnh Quân Uy “Nơi này để cho tôi lo đi, tôi có một số chuyện cần nói rõ với Triệu Vinh Hoa, cậu đưa Hướng Tình về trước đi!”“Tôi cũng còn một chút chuyện nhỏ với tên khốn kia, chỉ là, anh cứ nói chuyện với ông ta trước đi, những việc nhỏ giữa tôi và ông ta, không cần tôi phải mở miệng, chỉ cần đánh vào tài chính là được rồi.” Cảnh Quân Uy hung tợn nói, sau đó nhìn thấy sắc mặt trắng xanh của Triệu Vinh Hoa, thoả mãn gật đầu, lại nhìn về phía Quan Triều Dương “Tôi với Tình nhi đi trước.”Anh ôm Quan Hướng Tình đi ra khỏi quán cơm, còn việc Quan Triều Dương muốn đối phó với tên khốn kia ra sao, đó là chuyện không liên quan tới tại chuyện gấp gáp nhất là động viên tâm tình đang kinh sợ của vợ yêu, cũng như ân ủi thân thể mềm mại đang đang phát run của cô, anh không thể chờ đợi được nữa mà đưa cô ra khỏi cái chỗ thị phi này, muốn trở về căn nhà ấm áp của bọn họ sớm một chút.
Trọn bộ Câu Chuyện Về Số Mệnh Của Chúng Ta Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Câu Chuyện Về Số Mệnh Của Chúng Ta Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi truyen dai full Câu Chuyện Về Số Mệnh Của Chúng Ta của tác giả Thù Thiến rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình, Dã Sử này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Thể loại Hiện đại, trùng sinhNguồn convert Ngocquynh520Edit Hân GiaĐộ dài 19 chương Nàng hãy đợi ta…nhất định ta sẽ tìm thấy nàng. Đây chính là lời mà anh từng hứa hẹn cũng là chút cố chấp cuối cùng của anh với cô. Anh vì thế mà không uống Mạnh Bà thang, mang theo ký ức trải qua một nghìn năm cô đơn. Bất luận thế nào anh vẫn muốn nối tiếp tình duyên với cô… Cô chính là cô gái mà khiến anh nhớ nhung phát điên, mặc dù hai người chẳng hề quen biết nhưng đều có một nỗi háo hức xúi dục trong lòng. Anh lấy lý do làm bạn mà tiếp xúc cô rồi trở nên thân thiết. Cô quên tình yêu kiếp trước nhưng anh sẽ dùng cả kiếp này để khiến hai người yêu nhau. Dù gia đình có ngăn cấm thì anh vẫn chắc chắn rằng cô là người duy nhất mà anh yêu nên tuyệt đối không vì lý do gì mà buông tay cô. Anh một lần nữa trở thành người bảo vệ cô, không để cô gánh chịu bất kỳ tổn thương nào. Doc truyen cau chuyen ve so menh cua chung ta lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Câu Chuyện Về Số Mệnh Của Chúng Ta full, chương 1, chương cuối. Câu Chuyện Về Số Mệnh Của Chúng Ta wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Câu Chuyện Về Số Mệnh Của Chúng Ta review, Câu Chuyện Về Số Mệnh Của Chúng Ta Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Câu Chuyện Về Số Mệnh Của Chúng Ta Danh sách chương Câu Chuyện Về Số Mệnh Của Chúng Ta Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment
Theo quan niệm của người xưa, số mệnh con người là có định sẵn, có an bài. “Sinh tử hữu mệnh, phú quý tại Thiên”, sinh tử hay phú quý của một người là do ông trời sắp đặt. Đắc được chính là vì đường đời ta có nó, không đắc được là bởi vận mệnh ta không có mà thôi. 8 câu chuyện dưới đây sẽ chứng minh Số Mệnh con người là đã được định sẵn từ đang xem Câu chuyện về số mệnh của chúng ta1. Tả Tông ĐườngẢnh Tông Đường là trứ đại danh thần trong thời kỳ cuối của triều đại nhà Thanh, đặc cách sắc phong Tiến Sĩ, làm quan đến Đông Các Đại Học Sĩ, Quân Cơ Đại Thần, phong nhị đẳng Khác Tĩnh Hầu. Cùng Tăng Quốc Phiên, Lý Hồng Chương, Trương Chi Động được xưng là “Vãn Thanh Tứ Đại Danh Thần”.Tả Tông Đường trước khi phát tài, mộng thấy tham gia thi hương trong tỉnh, khảo thí đậu cử nhân, cảm thấy vô cùng đắc ý. Sau đó khảo thi tiến sĩ mấy lần cũng không đậu, về sau chợt gặp chiến loạn, trở thành phụ tá quân sự, tham dự trù tính quân sự. Đại soái tiếp thu kế sách của ông nên liên tục chiến thắng, công huân cao ngút, triều đình và đại thần địa phương sôi nổi thượng sớ tiến cử vậy ông ly khai mộ phủ, một mình chỉ huy một đội quân, nhiều lần đánh bại quân giặc cường hãn, tiến tới thăng nhiệm thành quan lớn, một mình đảm đương một cõi, được trao tặng tước vị đệ ngũ đầu, nơi đại kỳ của ông đi qua đều là non xanh nước biếc, người vật xinh đẹp thanh tú, sau khi liên tiếp chiến đấu ở các nơi, đột nhiên ông bị điều đi hành quân ở vùng tây bắc, chỗ đi qua đều là vách núi hiểm trở, cách các trấn tên tuổi hào hùng ngày càng xa, đâu đâu cũng chỉ thấy cát vàng mênh mông vô đó ông lại chỉ huy quân đội hành quân vạn dặm, tiến thẳng mà vào, càn quét biên cảnh, công danh ngày ngày càng hiển hách, không ngừng được ân sủng thăng quan tiến chức, tại biên cương thu hồi đất đai càng lúc càng rộng rãi, vì vậy dự tính sẽ cử quan phòng bị. Sau khi bố trí cơ bản ổn thỏa, ông thống lĩnh quân nhân, trở về khu vực phòng thủ khi xưa. Lúc này ông bỗng tỉnh giấc, mới biết được thì ra đó chỉ là một giấc thu năm ấy, Tả Tông Đường trong cuộc thi hương lấy cử nhân. Ông tự biết không có hy vọng Hàn Lâm, nên sau khi tham gia hai lần thi hội, ông không vào kinh ứng thí nữa. Không lâu sau ông vào mộ phủ của Lạc Bỉnh Chương, thanh danh vang dội, Tăng Quốc Phiên cùng Hồ Lâm Dực đề khen ngợi ông trong tấu chương. Ông khởi đầu từ tứ phẩm, trợ giúp tiến hành quân vụ, rất nhanh được thăng lên làm tuần phủ Chiết khi phá được Hàng Châu, ông đi vào thượng Tây Hồ, giật mình cảm thấy như là đã đến một nơi rất quen thuộc, thật ra những cảnh tượng này ông đều đã gặp trong giấc mộng khi trước. Những gì ông trải qua sau này, tất cả đều xác minh giấc mộng đó, từng sự việc đều ăn khi Cam Túc được bình định, trong triều đình rất nhiều người cho rằng địa thế Tân Cương rất rộng lớn hơn nữa lại xa xôi, nên đối với việc tiến quân Tân Cương đều e dè, vậy mà Tả Tông Đường lại dõng dạc xuất quân viễn chinh, không hề có bất kỳ băn khoăn nào, ông tự biết đó là cơ hội lập được đại công, bởi vì trong mộng ông đã từng đi qua nơi Tân Cương Chu Thập NhịTriều đại nhà Thanh, bên cầu Tiên Kiều ở Hàng Châu có một gia đình họ Hứa, nghe nói, trong nhà của gia đình đó có một con quỷ chuyên thắt cổ người; một người tên là Chu Thập Nhị làm nghề giết mổ gia cầm gia súc, ỷ vào sự dũng mãnh của bản thân, cầm dao mổ heo lên lầu nhà đó, đốt nến nằm canh ba, ánh nến biến thành màu xanh, quả nhiên có một bà lão tóc tai bù xù, cầm một sợi dây đến. Chu Thập Nhị dùng đao chém bà, bà lão liền dùng dây thừng trói anh ta, đao chém vào sợi dây, dây thừng đã đoạn; nhưng trong chốc lát liền dài lại, hoàn hảo như lúc đầu; dây thừng quấn trên cây đao, đao cũng giống như sương mù, bị dây thừng cuốn người chiến đấu thật lâu, bà lão dần dần không còn khí lực, mắng “Chu Thập Nhị, ta không phải sợ ngươi, đơn giản là vì ngươi còn phúc phận, còn có mười lăm ngàn đồng chưa đạt được, cho nên, ta tạm thời bỏ qua cho ngươi. Chờ ngươi đạt được số tiền kia, lại đến xem thử thủ đoạn của Kim lão nương!” Nói xong, bà lão kéo dây thừng bay Thập Nhị đi xuống lầu, đem chuyện này kể cho mọi người, mọi người nhìn thấy đao của anh ta, trên nó có vết máu màu tím, hơn nữa rất hôi. Hơn một năm sau, Chu Thập Nhị bán đi nhà ở, kiếm được mười lăm ngàn đồng. Đêm đó, anh ta quả nhiên đã Trần Tử VănTrần Tử Văn 1648-1709, người Hải Ninh tỉnh Chiết Giang, cống sinh là chỉ tú tài của cả hai triều Đại Minh và Đại Thanh, thành tích cực kỳ ưu tú, có thể vào Quốc Tử Giám trong Kinh Sư đọc sách. Vào năm Khang Hy thứ 47 tức năm 1708 được đề bạt làm Tri phủ Nam An, là một vị quan tốt. Thơ ca, thư pháp, nổi danh đương thời. Kỳ thư Truyền Pháp Tấn Nhân, từ triều Tần, Hán, Đường, Tống cho tới nay văn tự thu thập được rất phong phú, gọi chung là lời tựa biện Trần Tử Văn mới vừa làm quan ở An Ấp, ông mơ thấy đi đến một ngôi chùa trên núi, trong miếu, đại điện, hành lang và dãy nhà làm ở hai bên đại điện, tượng Phật đều được sắp đặt một cách cực kỳ hùng vĩ tráng lệ. Trông thấy ở góc Tây Bắc gần những bức tường thấp, có một hoa viên, có một ngôi đình mới sửa chữa, còn chưa lợp ngói. Bên cạnh có người chỉ vào ông và nói “Đây là nơi anh sẽ chết”.Đã qua ba mươi năm, Trần Tử Văn thăng chức đảm nhiệm Tri phủ Nam An. Khi ông nhận được chức Tri phủ Nam An, từng gửi thư cho bạn bè và nói “Trong vườn hoa nha môn có một ngôi đình được người nhà Tống xây còn dang dở, ta chuẩn bị lúc rảnh rỗi sẽ xây dựng lại căn đình này, để lúc nghỉ ngơi sẽ ngâm thơ viết chữ ở đây”.Sau khi đến nhậm chức, một ngày, ông đi dạo ở chùa Đông Sơn, cảm thấy đại điện và dãy nhà hai bên đại điện được bày đặt giống kiểu cách mà ông đã mơ thấy ba mươi năm về trước, trong nội tâm ông vô cùng kinh ngạc, bỗng nhiên trông thấy phía Tây Bắc xuyên qua khe hở của một rừng cây, có một vườn hoa, ở giữa có một ngôi đình được thi công sắp xong, chỉ là chưa lợp ngói. Bởi vì mới đến đây, cảnh vật xung quanh còn chưa quen thuộc lắm, sau khi hỏi thăm, mới biết được là vườn sau của nha môn tri phủ, ngôi đình đó chính là ngôi đình Lục Âm từ thời tri phủ Lý Di Canh triều Tống mà chính ông là người đã xây sửa càng kinh ngạc hơn, nhớ lại giấc mộng trước kia, trong nội tâm vô cùng thấp thỏm lo âu, sau khi trở về liền bị bệnh không dậy nổi rồi qua đời, rốt cuộc đã ứng nghiệm giấc mộng ba mươi năm Trâu Minh Hạc Tuần phủ thời nhà Thanh Trâu Minh Hạc 1793~1853, xuất thân ở Giang Tô, đậu Tiến sĩ năm Đạo Quang niên hiệu vua Tuyên Tông nhà Thanh, 1821-1850. Trước khi ông trở nên giàu sang, có một lần trong mộng, ông hỏi một người bạn làm quan trông coi sách dưới âm phủ, nghe ngóng vận mệnh cuộc đời của ông sẽ như thế nào. Người bạn viết cho ông tám chữ, ghi là “Quan cư tứ phẩm, hồng thủy vi tai”. Ông đang muốn hỏi rõ hơn, thì đã tỉnh Đạo Quang, Trâu Minh Hạc được điều tới nhậm chức tri phủ Khai Phong ở Hà Nam, đúng vào lúc sông Hoàng Hà làm vỡ đê, nước chảy vào thành, nguy hiểm khó lường. Ông đem giấc mộng kia nói cho người khác biết, nghĩ rằng bản thân lần này khó thoát hiểm, nhưng cuối cùng lại bình yên vô sau ông nhậm chức tuần phủ Quảng Tây, bởi vì bất lực trong việc tiêu diệt quân Thái Bình mà bị cách chức. Sau khi trở về cố hương, ông nhận được thông báo của Tổng đốc Lưỡng Giang là Lục Kiến Doanh lệnh phải tới Kim Lăng, trợ giúp tiến hành chuẩn bị công tác phòng ngự, và bị giết chết khi quân Thái Bình công vào Từ Cự NguyênThời nhà Minh, Từ Cự Nguyên người Nam Xương, tự là Thế Phổ, đỗ tiến sĩ năm Sùng Trinh, nổi tiếng về thư pháp, người thân họ Trâu mời ông đến để mở lớp dạy học. Trên đường đi, Từ Cự Nguyên gặp một cơn gió lạ, thổi ông lên tầng mây, thấy một người mặc trường bào, tay cầm thẻ quan đến đón ông và nói “Minh phủ tạo cung điện, kính mời tiên sinh viết câu đối”.Từ Cự Nguyên đi theo người này, đến một chỗ như là nơi của Đế Vương, những tấm biển câu đối đã sắp xếp xong, chỉ là chưa viết chữ. Hoành phi là “Nhất thiết duy tâm tạo” Hết thảy đều do tâm tạo thành. Liên ngữ là “Tác sự vị kinh thành tử án, nhập môn do khả vọng sinh hoàn” Sự việc chưa làm xong đã phải chết, đến cửa rồi vẫn mong sao còn được sống. Sau khi Từ Cự Nguyên viết xong, Diêm Vương suy nghĩ nên tạ ơn như thế nào, thì ông xin cho mẹ tăng thêm 12 năm tuổi thọ, Diêm Vương đã đáp này, Từ Cự Nguyên thấy phán quan cầm sổ ghi chép sinh tử, liền xin tra giúp mình một chút, phán quan nói “Đây là sổ ghi chép người chết bình thường, ông là chết oan. Không có ghi trong sổ này”. Nói xong phán quan lấy ra một cuốn sổ ghi chép khác có chữ Hỏa 火, trong đó viết “Vào tháng đó ngày đó, Từ Thần Nguyên bị chết cháy”. Từ Cự Nguyên vô cùng sợ hãi, cầu xin Diêm Vương sửa Vương nói “Đây là ý Trời. Thế nhưng, ta tạm thời đáp ứng yêu cầu của anh, nhưng anh phải nhớ kỹ ngày giờ, đến lúc đó không nên tới gần lửa là được”.Từ Cự Nguyên cảm ơn và từ biệt Diêm Vương, trở về, vội vàng chạy tới nhà họ Trâu. Chủ nhân thất kinh, hỏi “Một năm nay tiên sinh đi đâu vậy? Kiệu phu vì ném tiên sinh đi, bị người bẩm báo cho quan phủ, vì có điều nghi ngờ nên họ đã bị giam giữ trong ngục giam trong trấn một thời gian rất lâu rồi”. Từ Cự Nguyên kể hết duyên cớ sự tình, rồi đi đến quan phủ, giải thích mọi việc rõ đó, Hùng Văn Kỷ là người cùng huyện với ông, hiệu là Tuyết Đường, là Lại Bộ Thị Lang Cổ xưa gọi là Thiếu Tể đã về hưu, nhàn cư ở nhà. Một ngày, Hùng Văn Kỷ mời Từ Cự Nguyên đến uống rượu, chưa uống xong, Hùng Văn Kỷ bỗng không uống nữa, rồi nói “Bụng tôi đau quá, không thể tiếp anh nữa rồi”.Từ Cự Nguyên hay đùa nói “Cổ đại có Tái Tể Bì, hôm nay lại có Thiếu Tể Bệnh sao?” Hùng Văn Kỷ nghe vậy cảm thấy rất không vui. Từ Cự Nguyên trước khi về, có viết lại một bài thơ Đường tứ tuyệt “Thiên Sơn Điểu Phi Tuyệt”* của Liễu Tông Nguyên lên vách tường, nhưng ông viết ngược lại bốn câu thơ đó, thành ra, bốn chữ cuối câu ghép lại thành “Tuyết ông diệt tuyệt”. Hùng Văn Kỷ nhìn thấy bốn chữ này, nên trong lòng ghi hận Từ Cự sau, Từ Cự Nguyên nhớ lời nhắc lúc ở Minh phủ, đặc biệt sợ lửa, nên không dám gần vật dụng bằng gỗ, ở trong núi xây một gian phòng đá, đem theo lương thực, ở trong phòng đá tránh tai họa. Lúc ấy, bọn cướp hoành hành, Hùng Văn Kỷ phái người tung tin đồn, nói trong động ở núi Tây Sơn của Từ Cự Nguyên giấu rất nhiều vàng. Bọn cướp nghe vậy, liền lên Tây Sơn cướp bóc, kết quả không tìm thấy vàng, bọn chúng đã dùng bàn ủi thiêu đốt toàn thân Từ Cự Nguyên, khiến ông chết Tần Thủy HoàngTần Thủy Hoàng, vị vua tài ba có công thống nhất đất nước Trung Hoa. Ảnh Báo Giáo dục Thời đó Tần Thủy Hoàng vì cầu thuốc trường sinh bất tử, sai phương sĩ Lô Sinh đi tìm ở núi Bồng Lai, sau khi Lô Sinh trở về, báo cáo với Tần Thủy Hoàng rằng không tìm được thuốc trường sinh, mà lấy được một cuốn “Tiên thư”, trên sách có viết một lời tiên tri “Vong Tần Giả, Hồ Dã”.Khi thực lực dân tộc Hung Nô mạnh dần lên, thường xâm phạm biên giới, là một nạn lớn. Vì vậy, Tần Thủy Hoàng nghĩ rằng “Hồ” trong lời tiên tri là chỉ dân tộc Hung Nô Người Hồ, nên ông đã xuất 30 vạn đại quân, dùng con trai trưởng trợ giúp Tô Vi thị giám quân sĩ, Bắc tiến chinh phạt quân Hung Nô, chấm dứt nạn nhà Tần vong, lại xây dựng Vạn Lý Trường Thành để phòng người Hồ xâm nhập ở phía Thủy Hoàng cho rằng từ đó về sau có thể vô lo vô nghĩ, nhưng không ngờ nhân tố khiến Tần diệt vong không phải người Hồ, mà là con nhỏ của ông Hồ Hợi. Đại nhân Trịnh Huyền đời Đường cho rằng “Hồ giả, Hồ Hợi, Tần nhị thế chi danh”, thì ra “Hồ” này không phải tộc người “Hồ” Lý Quang ĐịaLý Quang Địa 1642 ~ 1718, thủ lĩnh người Hồ ở Tuyền Châu An Khê. Từng giữ chức tuần phủ Trực Lệ, Thị lang Bộ Binh, Lại Bộ Thượng Thư, năm 1705, nhậm chức Đại Học Sĩ ở Văn Uyên Các tương đương với Tể tướng. Lý Quang Địa lúc chưa phát tài phú quý, từng gặp giấc mộng kỳ lạ trong thần miếu ở đầm Cửu Long. Thần tặng ông một bộ câu đối “Phú quý vô tâm tưởng, công danh lưỡng bất thành”. Lý Quang Địa cảm thấy bộ câu đối này nhiều điềm xấu, trong tâm ông luôn cảm thấy không được tự sau, Lý Quang Địa đậu Tiến sĩ năm Mậu Tuất, làm quan đến Tể tướng. Thế mới biết hai chữ “Mậu Tuất” như chữ “Thành”, cũng không phải chữ “Thành”; nói một cách khác, “công danh lưỡng bất thành” ý là “Công danh tại Mậu Tuất”.“Tưởng” “想” xóa bộ tâm “心” phía dưới, chính là tướng “相”. Đổi câu nói, “Phú quý vô tâm tưởng” vô tâm tưởng nghĩa đen là không thể tưởng; còn hiểu theo ẩn ý của Thần là vô tâm tức là xóa bộ tâm ở chữ “tưởng” thành ra chữ Tể tướng, chính là “Phú quý là Tể tướng”.8. Ngô Công TàiNgô Công Tài thời Đại Tống, tự là Đức Sung, người Dặc Dương nay thuộc Giang Tây. Ngô Công Tài đọc sách ở trường Thái Học trong Kinh Thành, mãi đến 50 tuổi ông vẫn còn là một kẻ vô tích sự. Vì vậy, Ngô Công Tài không muốn tiếp tục tham gia khoa cử nữa, ông định trở về quê nhà. Hôm đó ông vào miếu Nhị Tướng Công cầu mộng, nghĩ sẽ theo nội dung trong giấc mộng mà quyết định có về nhà hay đêm, Ngô Công Tài mộng thấy một đồng tử nói với ông “Vận khí của ông sang năm sẽ tốt, từ nay về sau đều sẽ gặp may mắn”. Ngô Công Tài tin lời trong mộng, liền lưu lại tiếp tục học. Năm thứ hai, Ngô Công Tài được tuyển vào Thái Học thượng xá, nhưng ông nghĩ mình tuổi tác đã già, nên lại muốn về đêm, Ngô Công Tài lại mộng thấy đồng tử kia nói với ông “Ông sắp thi đậu rồi, không cần về nhà”. Năm thứ hai, Ngô Công Tài quả nhiên thi đậu khoa khi Ngô Công Tài được trao chức quan, chuẩn bị rời kinh nhậm chức, lại mộng thấy đồng tử nói với ông “Ngày sau ông làm quan không nên lại làm Thái Thú, bởi vì kiếp trước của ông đã từng làm Thái Thú, vì thẩm án không rõ, phán quyết sai một vụ án, dù là vô ý, nhưng âm ty vẫn vì vậy mà trách cứ ông, hơn nữa cho ông mù một con mắt. Vì vậy, ông ngàn vạn lần không nên làm Thái Thú nữa, để tránh nhận lấy tai họa”.Sau khi Ngô Công Tài tỉnh mộng, nghĩ thầm “Mình đến 52 tuổi mới nhận được một chức quan nhỏ, đến khi cáo lão hồi hương cũng không có khả năng làm Thái Thú. Huống hồ hai mắt mình sáng ngời, sao có thể nói mình mù một con mắt chứ?” Ngô Công Tài không tin lời nói trong năm sau, Ngô Công Tài bị bệnh đau mắt, sau đó quả thật đã mù một con mắt. Ngô Công Tài nhậm chức ở châu huyện, nhiều lần thay đổi, sau khi nhậm chức Huyện lệnh Kiền Châu Đô Huyện nay là Giang Tây Vu Đô, lại nhiều lần nhậm chức thông phán ở Định Châu nay là Hồ Nam Hành Sơn, Vĩnh Châu nay là Hồ Nam Linh Lăng, Kiến Khang nay là Giang Tô Nam Kinh.Lúc ấy, đang nhậm chức tham gia chính sự Vương Khánh từng có tình bạn học với Ngô Công Tài, Vương Khánh nói với Ngô Công Tài “Anh đã nhiều năm làm chức thông phán ba Châu Quận, giờ tư lịch đã cao, lẽ ra thăng làm Thái Thú, sao anh chỉ yêu cầu một chức phó quan vậy?” Vì vậy, Vương Khánh liền hướng Tể tướng đề cử Ngô Công Tài, thăng Ngô Công Tài làm Thái Thú Nghi Xuân. Ngô Công Tài rất không vui, ông vừa về đến nhà đã qua đời.
ReviewCÂU CHUYỆN VỀ SỐ MỆNH CỦA CHÚNG TATác giả Thù ThiếnThể loại Hiện đại, trùng sinh, nam thâm tình, nữ bánh bèo, ngọt, sủng, HESố chương 20 chươngTình trạng Hoàn - Kiếp trước Lý Thừa Đức và Tân Quang Dao là thanh mai trúc mã, yêu nhau tha thiết. Khi Lý Thừa Đức lên ngôi đã lập người mình yêu làm hoàng hậu. Những tưởng sẽ được nắm tay cùng bạc đầu giai lão, nhưng kiếp nạn đổ xuống. Tân Quang Dao đỡ giùm hắn một đao vì thế mà hoăng thệ. Lại nói khi cả hai trị vì Bắc Huyền quốc đều tích đức làm việc thiện, chính vì vậy đã được 2 vị quốc sư cũng là cao tăng đắc đạo giúp đỡ, để Lý Thừa Đức có thể ôm ký ức kiếp này mà gặp Tân Quang Dao ở kiếp khác. Cả hai có thể nhận ra nhau nhờ vết bớt là đóa hoa Ưu Đàm Bà La ở trên lưng đối này Tân Quang Dao đã đầu thai thành Quan Hướng Tình, con gái út nhà Quan gia. Không tính là quá giàu có nhưng cũng xem như là có chút ít của cải. Nhưng cha mẹ Quan Hướng Tình là người vì ích kỷ, chỉ lo tiền đồ của bản thân, sẳn sàng đem “bán” con cầu vinh. Chính vì vậy Quan Hướng Tình mới quyết định dọn ra riêng, theo con đường nuôi dạy trẻ của mình. Đây là những thông tin cơ bản mà Cảnh Quân Uy ở thế kỷ 21 này điều tra được. Cảnh Quân Uy là tổng giám đốc của tập đoàn Cảnh thị. Ngoại hình xuất sắc, gia thế hiển hách, trong một lần bị tai nạn ba năm trước đã bị mất một phần trí nhớ. Đúng vậy, Cảnh Quân Uy khi tỉnh lại chính là Lý Thừa Đức trọng sinh. Mặc dù biết người con gái anh yêu và chờ đợi rất lâu đang ở trước mắt kia, nhưng Cảnh Quân Uy vẫn không thể bồng bột xuất hiện, như vậy chắc chắn sẽ làm cô sợ. Thế là anh quyết định từng bước, từng bước tiếp cận cô. Bắt đầu làm quen, rồi dần dần trở thành bạn bè. Mặc dù là thiên kim tiểu thư, nhưng vì ra riêng, lại tự làm kiếm tiền bươn trải nên Quan Hướng Tình cũng không có cuộc sống quá dễ chịu. Biết vậy, Cảnh Quân Uy ngày nào cũng đón cô đi làm về, dẫn cô đi ăn, đi chơi khắp nơi… tình cảm hai người cứ thế mà phát triển. Nhưng khi cả hai bước qua được ranh giới tình bạn để chính thức yêu nhau thì sóng gió lại kéo tới. Cha mẹ Quan Hướng Tình thì một mực bắt cô phải cưới một lão già để cứu nguy cho kinh tế gia đình, nhưng làm sao Cảnh Quân Uy có thể để điều đó xảy ra. Tiền sao? Cái anh không thiếu nhất chính là tiền đấy. Nhưng vừa giải quyết được Quan gia, chân chính rước cô về nhà thì rắc rối từ phía nhà anh lại đến. Cha anh và người vợ sau của ông ta quyết định về nước. Đã vậy tiểu tam còn ở trước mặt cô nói sự thật về người con gái anh tìm kiếm suốt ba năm. Cảnh Quân Uy rất rõ ràng, nhưng Quan Hướng Tình thì không như thế? Anh tìm người con gái kia suốt ba năm, anh cưới cô, yêu chiều cô là vì cô có gương mặt và cái bớt giống cô ta sao? Cảnh Quân Uy thật sự xem Quan Hướng Tình là thế thân? Vậy cuối cùng, người anh yêu là ai? Là Tân Quang Dao kiếp trước hay Quan Hướng Tình ở kiếp này? Truyện này mình xin đặc biệt nhấn mạnh là mình CỰC KỲ GHÉT nữ chính. Tính cách yếu đuối, siêu cấp bánh bèo, lúc nào cũng cần nam chính bảo vệ, ngây thơ, tốt bụng một cách không thể chấp nhận được, niềm tin vào tình yêu với nam chính thì chẳng đâu vào đâu. Đọc mấy phân đoạn nữ chính bị hãm hại, hay nói chuyện với tiểu tam chỉ có tức lộn ruột lên thôi. Nhưng mà càng ghét nữ chính bao nhiêu mình CÀNG THÍCH nam chính bấy nhiêu. Chuẩn soái ca nam chính ngôn tình không nói làm gì, nhưng mình thấy ở anh có một sự nhẹ nhàng, dịu dàng, chở che và nhẫn nại khi đối xử với nữ chính. Cả tình yêu chờ đợi mấy ngàn năm của anh nữa. Mình chỉ ước tác giả có thể xây dựng cho nữ chính đỡ yếu đuối hơn thì đây quả thật là một bộ truyện ngọt – sủng by Hôn_QuânBìa Họa Gian Phi*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban
câu chuyện về số mệnh của chúng ta