Editor: Kiến Tự Như Ngộ (wp: jzrw666) Đoàn Tiểu Chước muốn đi học, bởi vì nhóc đã chứng kiến rất nhiều đứa trẻ trong thôn nhờ vào việc được đi học mà đổi đời. Nhưng nhà nhóc rất nghèo, cho nên đã tám tuổi rồi mà nhóc vẫn theo bố mẹ đi cắt lúa, hái rau dại Nhóc hơi gan trời đấy! Hình như khongg bik yêu nhỉ? Jh_hoseok Đoán đúng rồi đấy!:)) Chắc anh cx vậy ý nhỉ?🙄 . Yunki_93 đúng đấy! Anh đây chưa bao . Giờ yêu ai đouu:) Nhóc đáng yêu. Iu vợ nhất. Dâu tây. sẽ ẩn chứa một ý nghĩa tốt đẹp để bạn có thể bày tỏ tình yêu của mình tới cô ấy đấy: Biệt danh hay cho con gái bằng tiếng Anh. Angel: Thiên thần. Vững vàng như đá rất gan dạ và can trường. My Sunshine: Ánh dương của em BOY KỂ CHUYỆN SÂU 48. @boykechuyenlove. ·. Jul 7. Ai cũng biêt TMin là thánh chịt, nên khi chuẩn bị cưới bạn gái gặp phải PC "Xin giống" thả giống xong "quá phê" dính bầu nên về với nhau cắm sừng bạn gái luôn- lên truyền thông câu chuyện khác. Còn chuyện tố đánh nhau Nếu nhóc mà chết cái là cả đám thua luôn. Bất quá lát nữa anh sẽ chú ý tăng máu cho nhóc, cơ bản chắc là không chết nổi đâu." Pass sẽ không có gợi ý, ai muốn đọc thì comt lại tớ sẽ gửi, nếu một ngày đẹp trời nào đấy tâm trạng tốt có lẽ tớ sẽ gỡ pass Siêu nhân Gao, Người Nhện, Superman mà gặp ba tớ là lép vế đứng tạt sang một bên hết luôn đấy. Có một ngày, tớ thi toán được 100%, ba muốn thưởng tớ, mang tớ đến tiệm đồ chơi mua cho tớ người máy mà tớ thích nhất. Lúc đi ra khỏi cửa hàng, ba tớ bỗng kêu lên một tiếng, nhanh nhẹn bắt được một tay của tên trộm, trong tay hắn là ví tiền của ba tớ. Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Tết qua rất nhanh, in dấu những kỷ niệm thật đẹp. Nhất là đêm giao thừa. Sau đêm đó tôi và thằng nhóc lại nói chuyện với nhau như trước, thậm chí là nhiều hơn trước nhiều. Hơi tiếc là lúc đó tôi không thể trả lời được nhưng thế cũng tốt lắm rồi vì không phải khó xử kể của Vân-Là thằng Hải chắc rồi ! – Tên trưởng CLB Tri thức chỉ vào tên lính mới tội là anh Dũng, ảnh đeo đuổi Mai dữ lắm. - Hải suy ! Cho ý kiến đi !Tôi nói -Đây biết đối tượng của Xích Thố đám con trai nháo nhào lên. Đứa nào cũng lao đến chỗ tôi với hai con mắt sáng rực tựa đèn pha. Tụi nó nhao nhao hỏi -Ai ? Ai ? Là tớ hả ? Là đây hả ?Cứ như là mấy cái loa làng đấm vào tai tôi. Tôi hét lên -Ngồi yên đây nói cho nghe !Tụi nó lật đật chạy về chỗ ngồi, yên lặng. Cái thứ dại gái, nghe tới vấn đề đó là im liền. Im lặng hết rồi, tôi nghe biết bao nhiêu con tim đập rộn ràng, hoà chung một nhịp. Tội nghiệp, tụi nó kỳ vọng lắm. Không biết tôi có nên nói không nhỉ ? Không nói thì bạn khổ, nói thì hại biết bao nhiêu người phải lâm vào hố sâu tuyệt vọng, nhục nhã. Đường đường là đấng trượng phu 16 tuổi đầu mà lại thua một thằng nhóc 10 tuổi nói là cái hôm giao thừa ấy, cha tôi có dẫn tôi đến khách sạn của họ Dương để đón giao thừa với đối tác. Và tôi đã chứng kiến một cảnh cực kỳ đặc khứ-Xích thố ! - Tôi gọi với theo nhỏ. – Xích thố !Nhìn kỹ mới nhận ra đó, không bao giờ tôi thấy nhỏ trong tà áo thố !Cái con nhỏ này, gọi rát cả cổ mà cũng không nghe. Nó làm cái gì vậy nhỉ ? Theo thử xem. Tôi chạy theo Xích thố lên sân thượng. Trời ạ, chạy chi mà nhanh thế, từ cầu thang này lên cầu thang kia mà nó phóng cỡ ba bốn bước là xong, đúng là cao thủ về thể thao. Chạy mất năm phút mới lên tới sân thở không ra hơi. Xây cao ốc làm chi vầy trời ? May quá, có gió biển. Ác lắm đấy Xích Thố. Ta sẽ giết mi, hỡi cái con nhỏ đang mặc áo dài màu hồng phấn đứng trước mặt ta kia !-Cô rất mạnh mẽ, mẹ tôi cũng không có cái tính đó đâu. - Ủa, giọng của nhóc sao ? Nhưng có nhiều chuyện tôi không mạnh mẽ đâu...Hai người này, đang nói chuyện gì vậy nhỉ ? Coi bộ nghiêm trọng lắm. Phải tìm hiểu mới được. Tôi định kêu lên. Nhưng gió biển đã cho tôi nghe một lời nói bật ra từ miệng nhóc Thiên làm tôi phải khựng yêu tại-Bình thường ai nói vậy mặt nhỏ vẫn lạnh như tiền có nói dịu dàng cũng chỉ là an ủi cái tên bị đá, vậy mà thằng nhóc vừa nói thôi mặt nhỏ lại nóng lên, đỏ như trái cà chua chín. Nhỏ này ít khi để lộ cảm xúc trước mặt người khác lắm, nhỏ đỏ mặt một cách công khai thế thì nhỏ thật lòng chứ không phải chơi hả Vân ? – Tên Hải sao đây nhỉ ? Nói là thằng nhóc mấy người gặp thì bảo đảm là cái cửa sổ của nhà nó phải thay kính hằng ngày. Nói là một người trong trường thì chắc chắn sẽ loạn cả trường lên, kể cả thầy giáo cũng không tha. Nói cách này là hay nhất !-Đây không nhớ mặt nhưng không thấy tên đó trong trường ai ?-Sweet Ice Queen của mấy người cấm đây đó im lặng một chút rồi đồng loạt nói -Vào trường phải hỏi Sweet Ice Queen cho ra lẽ mới được ! Vân làm chứng nhé !Hả ? Chết rồi !-***-Lời kể của Tiểu Mai-Tôi đi học đây ! – Tôi vẫy tay chào đường cẩn thận ! – Nó mỉm mười ngày không đến trường, tôi nhớ cái phòng tập đầy tiếng cười của các thành viên CLB Karate và lớp quá. Ước gì vừa đến cổng là gặp ngay mấy khuôn mặt thân thương ấy Ice Queen !-Mọi người...Tôi định nở một nụ cười nhưng cái cảnh đằng sau làm nụ cười tắt hẳn. Eo ơi, một đám con trai đang tiến về phía cổng, cụ thể hơn là tiến về phía tôi với tinh thần quyết tử. Tôi lạnh cả da gà. Kỳ vậy ? Lần này khác hẳn mấy lần khác, tôi có cảm giác sát khí mạnh hơn gấp ngàn lần. Nhắm không địch nổi, tôi vội vàng phi thân từ các cành cây, vượt tường chạy vào lời chúng tôi đi !Hả ? Trời ơi ! Phục binh ở đâu mà lắm thế này ? Không phải phục binh, kiểu này giống như một tập đoàn đứng lên biểu tình. Đám con trai đứng đầy sân, mái nhà, ban công, sân thượng, ngọn cây, thậm chí là nền nhà của nhà vệ sinh để hô hào, biểu tình. Chuyện gì kỳ vậy ? Không thể trốn được. Tôi đành dùng kế sách của tư bản Mỹ, đứng trên cành cây, hoà hoãn -Có gì thương lượng, đừng gấp gáp !-Trả lời chúng tôi đi !-Mà trả lời chuyện gì mới được ?Đây là lần đầu tiên tôi thấy cả ngàn đứa con trai trường tôi trăm người như một, vạn người như một. Chắc có chuyện gì cực kỳ quan trọng lắm đâu còn có đó. Có gì thì từ từ. – Tôi cố gắng trấn tĩnh tụi Dũng bồ cũ của nhỏ Trân bước ra làm đại diện cho toàn thể đám con trai trong trường, nói thật to, vọng lên đến cái cây tôi đang trú ngụ -Sweet Ice Queen, trước tới giờ chúng tôi lúc nào cũng trao cho bạn một tấm lòng chân thành, không một chút giả dối tôi lạnh cả da gà. Dù có bị chê nhưng vẫn một lòng chờ đợi bạn thay đổi suy nghĩ. Vậy tại sao bạn lại chọn một người khác trường chứ ?-Hả ? Ai nói ?Đứa nào đặt chuyện với đám này vậy nhỉ ? Tụi nó đẩy nhỏ Vân ra, đồng thanh nói -Vân làm chứng ! Nói đi Vân ! Ý trung nhân của Sweet Ice Queen là ai ?Nhỏ Vân ! Thì ra là cái tiếng "Xích Thố" hồi bữa tôi nghe ở nhà hàng họ Dương là tiếng của nhỏ này. Vậy là... nhỏ đã lên sân thượng và rình thấy tất cả. Và nhỏ đã khai hết cho đám này nghe hết. Con nhỏ kia ! Không có đám con trai kia là tôi đã bay xuống xử nhỏ một trận Vân e dè nhìn tôi trên cây. Bọn kia thấy vậy thì nói -Để bạn Vân bình thường mà gọi vậy tôi chết liền khỏi khó xử, bạn nói đi ! Bọn này thề sẽ chúc hai người trăm năm hạnh rút lui trong hoà bình ? – Tôi đến đó tụi nó im bặt. Biết ngay mà. Đám cứng đầu này bị tôi từ chối tới cỡ năm mươi lần rồi vẫn cố gắng đeo đuổi tới cùng, làm gì có chuyện sẽ rút lui trong hoà bình. Dại gì tôi giám thị kìa ! – Tôi đánh lừa tụi nghe là tụi nó nháo nhào cả lên. Thừa cơ hội, tôi nhảy xuống, tóm lấy Atula, phóng vào bên ! Bồ thấy hết rồi phải không ? – Tôi tấn Atula vào xong ! Hết giấu luôn. Bao nhiêu công sức mấy tháng nay đổ sông đổ bể hết. Tôi thả Atula ra, tựa người vào bức tường gần đó. Atula nhìn có quyết định thật sự không khi chọn nhóc Thiên, bồ có xét kỹ không ?Tôi giật mình. Đúng, tôi rất kén chọn khi chọn bạn đời của mình cho mai sau, chỉ cần một khuyết điểm nhỏ của người ta cũng đủ để tôi từ bỏ. Nhưng với Thiên thì hoàn toàn khác, không hề có sự xét về bất cứ mặt nào, chỉ là sự chọn lựa một cách tự nhiên, đến nỗi khi tôi nhận ra thì đã chọn Thiên rồi. Với những người con trai kia là sự xét, chọn về tài năng, còn với Thiên, đó là sự lựa chọn về trái tim. Tôi chọn Thiên vì tôi muốn san sẻ niềm cô độc mà cậu ấy đang không lầm lẫn tình yêu với tình chị em chứ ? Đừng quên là bồ với nhóc đó cách nhau tới năm tuổi. – Vân nói với nhận ư ?-***-Nhỏ Vân nói cũng đúng. Có thể là tôi ngộ nhận giữa tình yêu với tình chị em chăng ? Tôi không có em trai, tôi không biết tình chị em là như thế sao thế ? - Thằng nhóc huơ tay trước mặt không có gì. – Tôi lắc gì thì nói tôi nghe nhé ! Đừng đã từng giấu tôi đấy thôi. – Tôi cãi lại. - Tại sao tôi phải cho cậu biết chứ ?-Không thích thì thôi, tôi cũng không ép. Tôi không thích ràng buộc người sao cậu có thể phân biệt được chuyện của cậu với nhỏ Trân với chuyện của cậu với tôi nhỉ ? – Tôi hỏi khá ngạc nhiên, đôi mắt nâu mở tròn xoe nhìn thẳng vào tôi. Nó hơi ngượng ngùng một chút rồi cũng nói -Cảm giác thôi. Tôi hiểu giác à ?-Khi ở cạnh chị Trân tôi có cảm giác hoàn toàn khác khi cạnh cô. Tôi thích chị Trân vì chị ấy thông minh, dịu dàng. Nhưng còn cô, tôi không biết là ở điểm nào nữa, dường như là không kể hết được. – Nó mỉm thích tôi ở điểm nào ? – Tôi ngập ngừng mọi người ! – Tôi lững thững xách cặp bước vào !Trời ạ, đã hai ngày rồi mà sát khí vẫn chưa dịu đi chút nào. Cái đám này giận còn dai hơn thằng nhóc nữa. Toàn là con trai mà sao ghê thế ? Con trai coi vậy mà ghen nặng nề hơn là phái nữ nhiều. Tôi đành phải nuốt nước bọt, ngồi xuống cái vị trí là đích đến của ba mươi tia mắt dữ dội, có thể khoan thủng cả kim dai như đỉa. – Tôi lầm bầm trong ngồi cạnh tôi, nghe thấy điều đó. Hắn nói khẽ cho chỉ mình tôi nghe -Lớp trưởng nói là xong đi !-Lớp trưởng lạnh lùng quá ! Hiền một tí có phải hay hơn không ? - Hải trách đâu có no, chả tôi thế đấy. Trong mắt bọn con trai tôi là tảng băng biết nói, tảng băng trong suốt, lấp lánh như kim cương hông nổ nha, chỉ tường thuật lại lời mấy người trong CLB Văn chương thôi. Cái tên Sweet Ice từ sự miêu tả ấy mà ra. Và tôi chấp nhận mang danh hiệu đó để đổi lấy sự im lặng. Tôi xa lánh tất cả bọn con trai một cách gián tiếp, tôi phớt lờ mọi thứ, tôi chứng minh đẳng cấp của mình trong học tập để chúng thấy hổ thẹn mà rút lui. Tôi làm tất cả. Nhưng với Thiên ... thì khác, tôi không xa lánh, thậm chí là muốn được gần gũi, kể cả khi nó bày tỏ tình cảm tôi vẫn muốn ở cạnh nó. Vậy đó có phải là...-***-Em thua rồi ! Sư tỉ đừng đánh Huy, võ sinh nhập môn sau tôi hai tháng, rên rỉ. Có thế chứ. Nhưng cũng hơi thất vọng. Cứ tưởng tên này chịu được tới đòn thứ năm của tôi, phá kỷ lục chứ, mới tới đòn thứ tư đã xin thua rồi. Tôi đưa tay ra, nghiêng đầu nói -Đứng lên nào sư đệ !Tên nhóc lớp 9 đỏ bừng cả mặt. Nhóc run rẩy nắm lấy tay tôi, lấy sức đứng ơn chị !Mặt nhóc đỏ bừng như quả cà chua chín. Chắc do mệt. Tôi lấy chiếc khăn tay luôn mang trong người ra lau mồ hôi trên trán cho lên ! Chắc chắn sẽ có ngày chị bao kem nhóc. – Tôi nháy có đâu ạ ! – Nhóc ấy gãi giờ rồi ! Mọi người về đi ! - Tiếng của người trông sân tập vang liền đi về biệt thự. Vừa đến, đã thấy Thiên đứng ngoài là... tập đến nỗi này ấy hả ?-Tại hăng quá ! – Tôi cười rút chiếc khăn tay ra, vẫy thấp xuống !Tôi liền cúi thấp xuống. Nó dùng khăn tay lau mồ hôi cho tôi. Thích thật !Thích ? Làm phiền nó mà tôi thích đến thế sao ?Đúng rồi ! Tôi đã nhận ra sự khác nhau giữa tình chị em và "cái đó". Tôi chắc chắn sẽ là một người chị mẫu mực, luôn lo lắng cho em trai nếu có em thật. Tôi đã quan tâm đến các võ sinh mới vào, rất ngại khi làm phiền, tôi muốn quan tâm tới họ. Còn với Thiên, tôi lại muốn nó quan tâm với tôi thật nhiều, thật nhiều, tôi rất ghét nếu nó quan tâm tới người khác. Chỉ khi nào là Thiên tôi mới có suy nghĩ ích kỷ đó. Tôi hiểu rồi ! Đã tới lúc trả ! Thật ra tôi... tôi...Tôi siết chặt tay nó để lấy đủ can cơ ? – Nó ngạc thể nào !Gì vậy nhỉ ? Tôi quay lại. Trời ơi ! Đám đỉa dai nhách ưa bám đuôi tôi bám theo tới đây rồi à ? Lì hơn là tôi tưởng Ice... - Một đám ấp úng tập trước hay sao mà đều nhau đám đó tia qua Thiên những tia sắc bén nhóc...-Hả ? Gì cơ ?-Chạy !Tôi xách nó lên, chạy xuống hầm tránh nạn trước khi một cơn mưa đá chưa được báo ở đài thời tiết xuất hiện Ai rãnh qa nick tui theo dõi cái ik nhìu truyện cực hay lun à hjhj hk phải kiểu nổ nổ nhưng mà tui ns thiệt mòa ai rãnh qa theo dõi nha tui thương nhìu nhìu giờ vote cho tui ik Từ cái ngày "Ve chai" nó tuyên chiến với tôi, tôi với nó không nói chuyện với nhau nữa, mà có chăng cũng chỉ là hỏi bài hay thảo luận thôi. Một tuần sau nhỏ chuyển qua lớp khác Nhỏ nói là nhỏ không muốn kế hoạch cạnh tranh bị lộ. Những tưởng cái hôm nó làm lành là có thể hàn gắn lại, ai dè "mèo lại hoàn mèo".-Bồ với "Ve chai" nghỉ chơi à ? – "Atula" hỏi. Nó vẫn chơi với tôi, Trân chơi với nó là nhờ tôi thôi-Ờ. – Tôi chán nản gật dai thật ! – Vân giậm nữa làm gì, đi ! – Tôi khoác vai con bạn độc nhất tới quán tới nhà rồi, sắp sửa chạm mặt với cái cảnh đáng ghét. Thằng nhóc mà không giữ kẽ có lẽ là nhà sập lâu về rồi rồi đó hả ? – Con nhỏ này ra đón bạn hiền. – Tôi gắng gượng nở một nụ chạy ra, mỉm nay thắng bao nhiêu ván ?-Ba mươi ! – Tôi hăng hái là chằn cái ! - Nhỏ Trân chống nạnh, mỉm tiết lên được, trước mặt thằng nhóc lúc nào cũng hạ thấp danh dự con bạn này hết. Từ cái ngày đó đến giờ là nhỏ dốc hết toàn bộ từ ngữ để tả một người con gái cỡ Thị Nở để nói về con bạn khốn khổ - giờ là địch thủ của trong nghỉ ngơi một lát đi ! – Nó nháy mắt với !Tôi hăng hái bước vào phòng riêng. Nó bảo tôi vào trong nghỉ ngơi và cái nháy mắt đó có nghĩa là nó muốn gặp riêng tôi nói chuyện vì ngoài chỗ đó thì nhỏ Trân cứ kè kè, sao nói chuyện thoải mái thay vội bộ đồng phục thế chỗ cho bộ đầm màu vàng nhạt rồi thả mình xuống chiếc giường êm thưởng cho cô đây ! – Nó bưng hai ly trà chanh vào you ! – Tôi lấy một ly, uống cạn một hơi. - Thật tuyệt !-Lúc nào cũng vậy thật là hỏi -À, ở nhà có chuyện gì không đấy ? Cậu với nhỏ Trân...Nó lấy cái muỗng gõ vào thành ly, mỉm nhưng tôi vẫn giữ đạo, chẳng làm gì thì tốt. – Tôi thở dám lôi thôi được. Lôi thôi một cái là bị vợ cho một cước vào mặt Trân xin chuyển lớp thì lớp tôi trống một chỗ mà đã trống chỗ phải có lính mới vào lấp. Đúng vậy... Một ngày kia...-Ê. Nghe nói lớp mình sẽ có lính mới. – Vân nói với à ? Cầu mong cho lớp mình gặp một đứa học tốt, hay một đứa giỏi võ cũng được. – Tôi chắp tay khấn lớp biết liền chứ gì. Vô lớp rồi kìa !Tôi ngồi quay trở lại. Chà, hồi hộp quá, không biết là nam hay nữ nhưng dù nam hay nữ thì nó cũng phải ngồi cạnh tôi thôi, tôi sẽ làm quen với nó, hớt tay trên của nhỏ Hoàng nay lớp ta có bạn mới, em vào đi em ! – Cô giáo chủ nhiệm mỉm cười. – Đây là bạn Phan Thế tên con trai. Ái chà, cũng đẹp trai đấy chứ đừng hiểu lầm, tôi chỉ nói vậy thôi chứ nếu so với thằng nhóc thì thua rồi. Mắt sáng, mũi cao, mày hơi rậm, tóc khá đen, điều hơi đặc biệt là gã... hơi bị cao, nhắm cỡ 1m58 sẽ ngồi bàn đầu với bạn Mai nhé ! – Cô giáo chỉ xuống bàn đó lầm lầm lì lì xách cặp xuống bàn tôi ngồi. Tôi mỉm cười nghiêng đầu nói -Lần đầu tiên gặp, vọng bạn sẽ nhanh chóng thích lớp lớp này kỳ cục ghê gớm, hễ có con trai bảnh bảnh đến là cả tá đứa con đến vây quanh mỗi khi ra chơi. Giờ cũng vậy. Tội nghiệp lính mới, bị vây quanh không một lối thoát. Nhìn nó kêu cứu đến khản cả nghiệp lính mới ghê ! Bị con gái vây, có Karate đai đen cũng vô dụng. – Vân ôm bụng nhỉ ! – Tôi nói. – Ê mấy người, phỏng vấn nhẹ nhàng chút rồi lớp trưởng ! - Tụi nó đồng thanh nói. Đầu năm cô bầu tôi làm lớp trưởng, nhỏ Trân làm lớp phó - Lớp trưởng thay mặt tụi này phỏng vấn đi !Tôi hắng giọng, bước đến bên lính mới dùng tay làm micro, phỏng bạn hãy cho cảm nghĩ về lớp mới này, lính mới !-À, đây là một lớp rất vui, rất đoàn kết. - Hắn mỉm cười ma mãnh, nói -Bây giờ tôi xin nói cho bạn biết nội quy của lớp " mới phải cống nạp cho lớp một chầu kem coi như là quà ra mắt." đã làm thành viên trong lớp thì tất cả các tiệc thuộc về cá nhân như sinh nhật, giáng sinh phải mời cả lớp tham dự." đánh nhau gây mất trật tự, mất đoàn kết, ai đánh nhau phạt cả hai một chầu kem chung." bị điểm kém phải làm đủ 20 bài tập với sự chỉ dẫn tận tình của lớp phó học tập." phân biệt, chia phe chia nhóm dựa theo học lực hay gia cảnh để làm việc riêng trong hoạt động tập thể."Bạn đồng ý chứ ?-Ờ. - Hắn khẽ gật xắn tay áo lên, nói -Tốt ! Vậy mời lính mới làm theo nội quy đầu tiên, ra mắt lớp bằng một chầu kem đi chứ !-Lớp trưởng anh minh ! - Bọn con trai lớp tôi hoan hô. – Đãi đi ! Đãi đi !Mặt lính mới xanh lè xanh hết các bạn à ?Tôi ôm bụng thôi, lớp sẽ trích quỹ ra chiêu thở không ? Căn tin trường còn đủ chỗ đấy. – Vân xen ! - Hắn định gật đã !Hoàng Điệp nhìn bọn tôi trừng trừng nhưng đến tôi thì ả liếc sang Hải, giọng gầm định đi với tụi này hả ?Hải đổ mồ hôi, không nói tiếng lính mới là cái gì của "ấy" vậy ? – Tôi là em họ của đây ! Đi thôi ! - Ả dắt tay Hải ! Xin lỗi lớp Hắn nhìn tôi với ánh mắt buồn là thế đấy ! – Tôi tâm sự với thằng trầm ngâm một chút rồi nói -Ra vậy ! Hiểu rồi. Lớp cô phức tạp vậy à ? – Nó hỏi. Nó từng đến trường nhiều đâu-Cũng không phức tạp mấy, chỉ là có vài đứa khá giả trong lớp tự động tách nhóm thôi. Nhiều lần tôi qua làm sứ giả đàm phán cũng vô dụng. – Tôi thở dài. – Nên tuy nhiều lần đứng đầu thi đua cũng chẳng giúp ích lớp trưởng cũng mệt nhỉ ? – Nó mỉm vui, nếu không tính phe đối lập. Chán lắm cứ như Mỹ bầu tổng thống vậy, hễ sơ suất là phe đối lập hô hào quốc hội hạ bệ ngay. – Tôi lăn ra phì rồi. Hoá ra ở trường cô cũng không dễ chịu đâu cũng khó chịu cả, chỉ có ở nhà là thấy bình yên nhiên ! – Nó nghịch ngợm xoắn tóc giờ tên Hải này cứ đổ mồ hôi hột, ngó qua ngó lại, ngó tới ngó lui. Nhìn lớp từ trên xuống dưới, từ dưới lên mới. LÍNH MỚI ! – Tôi hét ! - Hắn giật gì mà lấm la lấm lét thế hả ? – Tôi chống hông mình...Vân bực mình nói -Mình đầu gì, nói lẹ lên run rẩy lấy từ trong giỏ ra một tấm thiệp, nói mai mời lớp trưởng với lớp đi dự sinh nhật Hải nhé !Trời ạ ! Có vậy mà cũng lấm la lấm lét thấy mà ! – Tôi vỗ vai Hải một cái. – Đáng được thưởng một tuần không ghi chọn quà gì nhỉ ? – Tôi hỏi thằng nhóc. – vẫn im lặng, không nói gì, mắt đăm đăm vào tấm thiệp gì vậy ? – Tôi nhìn tấm đặt tấm thiệp lên bàn, trầm ngâm Thế Hải mà cô nói là công tử nhà Phan - một tập đoàn gần như ngang vế với chúng ta - họ vừa gửi thiệp mời tôi đi à ? Vậy cậu có đi không ?-Đi chứ ! 25/5 vừa rồi họ đã tặng tôi một món quà lớn, không đi cũng kỳ. 25/5 là sinh nhật nó-Vậy có cần nói... – Tôi vội sửa lại. – Có cần ngồi xe chung với cậu không ?Nó lắc xe cha cô là được rồi. Càng ít đối thủ biết cô càng rồi. Đi chọn quà với tôi đi ! – Tôi kéo nó ra khỏi !-***-Lời kể của Nhất ThiênThật là, đúng là con gái, dạo cả cái shop mới chọn được món quà ưng ý. Làm tôi phát bực, cái dáng săm soi từng món quà, cái tắc lưỡi chê đủ thứ, cứ như là chọn quà cho người ấy vậy. Hình như biết ý tôi hay sao Mai quay lại, mỉm cười -Xin lỗi, cái tật của tôi là hễ mỗi lần chọn quà phải kỹ thế, 25/5 tôi sẽ chọn kỹ hơn rồi. – Tôi quay qua chỗ khác, không thôi Mai thấy khuôn mặt khó chịu của tôi may là Mai nhờ cô bán hàng gói giùm nếu cô ấy đích thân gói thì cái đầu tôi cũng đã nổ tung thương quá ! – Mai nựng mặt tôi như một đứa ! – Tôi hất tay cô ấy thôi ! – Cô ấy chắp tay. – Xin quà thì lâu kinh khủng, còn chọn đồ thì nhanh kinh khủng. Mới mở tủ đồ ra là chọn bộ váy màu thiên không mặc màu hồng hay vàng ? Đẹp hơn thích ! – Mai nói một phút sửa soạn. Mai mang cho tôi chiếc lược, mỉm cười tôi dài quá, chải không tới, chải hộ tôi cái chờ tôi trả lời, cô ấy đã ngồi trước gương, xoã mái tóc dài đen nhánh ra. Từ chối sao lỏi. – Tôi thở đưa chiếc lược chải đám tóc đen dày của Mai. Lạ thật đấy, hồi kia Mai cứ làm việc quần quật từ sáng đến tối đến nỗi không có thời gian tỉa tóc, tóc dài qua thắt lưng vậy mà tóc vẫn suôn mượt như được hấp dầu và lúc nào cũng toả ra một mùi hương lạ. Nãy giờ chải mãi mà vẫn không Mai thơm quá, cứ muốn ngửi mãi. Bất chợt tôi không kiềm được ôm chầm lấy cô rồi ! Hành động bồng bột thế này thế nào Mai cũng giận mà cho tôi một tát cho mà xem. Tôi nhắm mắt chịu không có động tĩnh gì cả. Tôi mở mắt ra. Mai đang đỏ mặt, hai tay cô ấy vẫn giữ nguyên, chẳng có một hành động xô tôi ra gì không đẩy tôi ra ? – Tôi thì mỉm cười, siết chặt hơn nữa. Hương tóc và hơi ấm của Mai cho tôi một cảm giác rất dễ ơi ! Xe đến rồi... - Tiếng chị trai ! - Mẹ tôi đến gọi cửa. - Thật là tuyệt ! Không ngờ hai đứa tiến xa đến giật mình buông tay đi đây ! Cô chuẩn bị đi nhé ! – Tôi đẩy mẹ ra, bước ra ngoài.Lời kể của Tiểu MaiTrân đưa cho tôi một cái nhìn kinh khủng, nhỏ nặn ra một nụ cười và nói -Hai người... thân nhau ghê nhỉ ?Đã vậy phu nhân còn thêm dầu vào là tuyệt ! Con trai ta to gan thật đấy !-Kiểu này chắc ta có rể sớm quá ! – Cha tôi ở đâu chen ngượng ngùng cắp lấy hộp quà, ra ngoài xe với tốc độ nhanh nhất, không thì sẽ bị chọc quê nãy đúng là bất ngờ thật, khi không nó ngưng chải mà ôm chầm lấy tôi. Đáng lý ra là tôi phải đẩy nó ra nhưng không hiểu sao lúc đó tay tôi mềm nhũn, không phản kháng được gì hết. Cứ nghĩ đến là mặt tôi lại nóng ngờ cậu Thiên nhỏ mà có võ ghê nhỉ ? – Cha tôi vào xe, đóng có nói nữa mà. – Tôi hét thự dòng họ Phan cũng rất rộng lớn với kiến trúc đối xứng và kiểu cách vô cùng cầu kỳ. Nhưng biệt thự này thiên về điêu khắc hơn là cây cối, cổng biệt thự có hai con sư tử bằng đá oai nghiêm ngồi trên hai bệ đá như trong phim Lion King, dọc sân trước là những đài phun nước được chạm khắc vô cùng tinh xảo, mấy cái bàn tiệc tất cả đều làm bằng đá hoa cũng may vì mỗi tượng một kiểu nên tôi không bị lạc như hồi ở vườn hoa dòng họ Dương lúc đầu trưởng ! Ở đây ! - Một thành viên trong lớp ngoắt tôi ngay ! – Tôi vội chạy lớp trưởng tới ! - Hải mỉm nay Hải dành cho lớp tôi một bàn dài thật là rộng, khoảng 40 chỗ ngồi, trên đó bày những loại đồ ngọt như bánh kem, kẹo và nước ! Happy Birthday ! – Tôi đưa hộp quà cho ơn ! - Hải đón lấy hộp đây ? Bạn gái con hả ? - Một ông khoảng 40 tuổi đến bên đỏ mặt, phân phải ! Đây là Mai, lớp trưởng lớp cô gái đã từng đạt học bổng nhiều năm liền đây sao ? – Ông đó thiệu với mấy bạn, đây là bố chào bác ! – Tôi cúi của Hải nhìn tôi chằm chằm, từ trên xuống dưới. Bất chợt ông nói -Sau khi ra trường con xin vào tập đoàn bác làm nhé ! Bác sẽ cho con chiếc ghế trưởng phòng sau một năm làm việc ! Từ từ con suy nghĩ đã. – Tôi thoái đâu có dại, lớn lên dù muốn dù không tôi cũng phải làm cho tập đoàn họ Dương thôi vì thứ nhất, cha tôi là một nhân viên lâu năm sẽ cất nhắc tôi nhanh hơn; thứ hai là tập đoàn họ Dương có vị trí cao hơn so với tập đoàn này; thứ ba là lớn lên thằng nhóc sẽ là chủ tịch, làm việc chung với nó sẽ thích hơn định tiến cử con nhỏ nghèo rớt mồng tơi này vào tập đoàn mình à ?Nhỏ Hoàng Điệp hôm nay cũng nó nên để làm công nhân hãng dệt còn hơn. – Nói rồi nhỏ ôm bụng – Vân định sấn ngăn Vân dù sao mình cũng là nghe mới ngưng lại, bấm bụng ngồi vào bàn tiệc. Tôi cũng không chấp gì con nhỏ Lemond Question kia, chào nó lấy lệ rồi ngồi vào bàn lên phát biểu đi ! - Hải vội vàng lên sân kỹ lại thì cha Hải mời toàn những khách có đẳng cấp hạng cao trong thương trường về dự tiệc sinh nhật con trai, tôi biết được nhờ mấy bài báo và cách ăn mặc của cố gắng tìm kỹ trong đám đông coi thằng nhóc ngồi ở đâu. Kia rồi ! Nó đang mặc một bộ vét màu trắng áo sơ mi xanh lam đi dự tiệc, coi cũng bảnh chứ của các cô đây ! - Người phục vụ định đưa bánh kem cho tôi thì bị Hoàng Điệp giật mày đây !Rồi ả ném thẳng vào một người trong lớp bay đâu ! Quyết chiến !Bọn chúng ào ạt ném bánh kem về phía mà cả bọn đều có võ nên tránh được nhanh liếc nhìn Hải mỉm cười cay đắng rồi đi qua chỗ thằng kể của Nhất ThiênBọn chúng vẫn chưa thôi, vẫn lấy bánh kem ném vào mặt mọi nghe nói ông định giao tập đoàn cho con gái rượu của ông. – Tôi nhấp một ly vậy, nó là người rất biết xử thời xử thế. – Ông ta tự quay qua nói với mấy chủ tịch gần người thấy đấy, con gái chủ tịch Bạch là một người cực kỳ sành điệu. Lấy bánh kem loại đắt tiền để chơi nhau thôi. Một cái bánh kem trị giá trên dưới 1000 đô, một lần ném hơn mười cái là hơn đô, lại cho thêm mười người ném là trên đô, một năm có hơn mười buổi tiệc là một năm cho đô, lại còn phải bồi thường quần áo cho người ta rẻ lắm là đô nữa. Một bữa ăn chơi hơn đủ tiền mua một căn biệt thự nhỉ. Kia kìa. – Tôi chỉ qua bàn của lớp người nhìn qua bàn của con gái chủ tịch Bạch – Hoàng Điệp – đang ném những ổ bánh đắt tiền về phía mấy người bạn cùng trang lứa, ai cũng tặc lưỡi, lắc nói kem đô không thèm ăn thì bữa ăn của tiểu thư phải mất đô một ngày là ít, một năm 365 ngày là hơn đô, chưa kể sinh nhật, giáng sinh hay tết, còn mua sắm thì một tháng chắc cũng hơn đô. Cộng lại là ít nhất đô cho mỗi năm, gần bằng 4 công ty tập đoàn tôi cộng lại rồi. Bái phục !Mọi người quay qua nhau xì nào tập đoàn ông ta sa sút nhanh thế, thì ra là do nghiệt nữ người sành điệu nhỉ ? – Tôi vỗ tay tán đầy một phút là chủ tịch Bạch đẩy ghế, tiến đến bên cô con gái rượu đang dùng bánh kem ném vào đám bạn. Sắp có trò vui rồi đây. Công nhận Mai hay thật, chỉ cho một cách nói một chút mà có thể trả được thù rồi. Tôi đưa dấu hiệu chiến thắng về phía cô ấy.Lời kể của Tiểu MaiTrận chiến chưa kết thúc, ả cứ ném bánh kem liên tiếp về phía chúng tôi. Thiên ơi là Thiên ! Nhanh lên ! Tụi nó tăng thêm quân nữa kìa. Tôi không lo cho lớp vì đứa nào thân thủ cũng khá, chỉ đứt ruột vì mấy cái bánh kem đắt tiền càng lúc càng nhiều trên mặt nháy mắt với tôi, được rồi !-Điệp ! - Một giọng đàn ông khô khốc vang lên sau lưng tướng quay lại và bị một cái tát nặng vừa phải thôi chứ, người ta cười vào mặt cha mày rồi thấy chưa ?Nhẹ cả dạ, nhìn giọt nước mắt cá sấu chảy dài trên má tướng giặc mà bọn tôi vô cùng hả ở đâu vang lên, mọi người đều bước ra sân, một nam một nữ, khoác tay nhau khiêu khiêu vũ với Hải chứ ? - Hải đưa tay lắc tìm bạn nhảy khác đi, hôm nay Mai hơi mệt. - Rồi tôi đi qua chỗ thằng nhóc, mặc cho sự sửng sốt của mỉm định có ý gì hả ? Lớp trưởng có bến đậu không nhảy đi ? Hắn hơi thấp thước nhưng trông cũng được lắm mà. - Thằng nhóc thích. – Tôi đá chân vào nhau. - Mất cả về không ? Tôi cho quá giang. – Nó mỉm cười tinh – Tôi theo nó ra ngoài xe, tránh xa cái buổi tiệc đáng ghét ấy Tác giả fujiwaraThể loại Đô Thị, Truyện TeenNguồn 2TTrạng thái FullSố chương 81Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Tôi là một đứa con gái không thể kiêu ngạo mà nói là xinh đẹp, tốt bụng nhưng cũng có thể nói là dễ coi và từ trước tới giờ chưa làm tội ác gì tày trời ở kiếp này. Ấy vậy mà không biết kiếp trước tôi gây tội nghiệp... gì hay tôi mắc nợ nặng đô với cái thứ đó mà tội vạ tự dưng giáng xuống làm tôi choáng váng. Trời bày oan nghiệt, trói chặt tôi với cái thứ đó. Tôi tên là Tạ Tiểu Mai, lý do tôi có cái tên này vì cha tôi rất thích hoa mai, ông vốn có một bộ sưu tập cây kiểng nổi tiếng với hàng chục chậu mai nhiều kiểu dáng khác nhau. Bình thường, những người thích hoa thường có tâm hồn thi sĩ mà thường có tâm hồn thi sĩ thì thích ngâm thơ mà thích ngâm thơ thì có cái tật... nghiện rượu. Cha tôi xét về một khía cạnh đó là một... con sâu rượu lâu năm sắp hoá bướm. Cạnh mấy chục chậu mai là hàng ngàn cái chai sặc mùi cồn. Có lẽ rượu đã làm cho cha tôi mất tỉnh táo để chọn một cái nghề đàng hoàng chọn một cái nghề trăm người mới có một đó là cái nghề... làm thầy đồ viết câu đối tết trong khi chữ ông là quạ bay giun người thắc mắc là tại sao cha tôi vẫn bám trụ được tới ngày hôm nay, nhờ đứa con gái này đâylâu lâu phải kể công một chút, nó đã thay bà vợ quá cố của ông ta quán xuyến mọi thứ trong nhà bằng cách bù đầu kiếm học bổng, sau buổi học là đi phục vụ quán phở, tối đến là cắn răng đi làm gia sư cho mấy thằng công tử hách dịch thấy phát ghét. Làm đầu tắt mặt tối mới đủ sức trả tiền lời từ món nợ mà cha tôi vay từ một nhà băng nổi tiếng cho vay nhiều nhưng có lãi suất cao mỗi tháng. Còn món tiền chính thì càng lúc càng tăng lên. Thật đau cái đầu. Hên là tôi được miễn học phí chứ không với cái trường tôi học thì cũng sớm tự tử để thoát nạn Số nợ của cha cô bây giờ lên đến Hả? - Cái loa phóng thanh gắn trên miệng tôi làm mọi người trong ngân hàng giật cả mình. - Xin lỗi. Anh không nhầm đấy chứ? Tháng trước mới chỉ có mà giờ lên đến Cô tưởng là tôi muốn đùa lắm hả? Đã mấy năm hai người không trả nợ cho ngân hàng ạ! Thảo nào mấy ngày nay chai trong nhà tôi càng ngày càng nhiều. Cha ơi là cha, thương con một chút không được sao. Hai hàng nước mắt chực tuôn Thôi cô nương. Tiền trong đây toàn là giấy không đấy. Tôi biết cô cực khổ trả tiền nợ cho cha nhưng không trách chúng tôi Hiểu. - Tôi gật đầu, lững thững cầm tờ giấy nợ đi ra ngoài ngân trêu người ngay, sao nỡ lòng nào để thân liễu yếu đào tơ như tôi gánh cả một khoảng nợ khổng lồ khi mới chỉ còn đơm nụ chứ. có dạy 10 ca trong một ngày cũng không đủ sức để trả món nợ khổng lồ như vậy. Trời ơi, trời Trời ơi! - Tôi trút hết bầu tâm sự vào tiếng hét. - Cha hỡi cha cha nỡ lòng nào để cho đứa con gái này phải lặn lội sớm nắng chiều mưa sáng sớm đi dọn đường, trưa bưng phở tối làm gia sư tàn tạ thế Có cái gì đó ướt ướt ở đầu gối. Tôi nhìn xuống. Hỡi thánh hỡi thần hỡi thiên hỡi địa... Cái quần yêu quý của tôi dính một bệt kem ngay đầu gối. Sao ngày hôm nay xui xẻo ập tới cùng một lúc, thà từ từ để tôi còn thở Cái quần yêu quý của tôi. - Tôi rống lên hãi hùng, mọi người xung quanh ai cũng khiếp vía. - Đứa nào xấc xược. Sao thần May Mắn không thương tôi, đoái hoài tới tôi thế này?Tôi quay qua quay lại, kiếm đứa nào cầm kem là xử ngay lập tức. Kia rồi, một thằng nhóc đang nhìn tôi như sinh vật lạ, trên tay cầm cái bánh kem còn một tí kem, màu và mùi hoàn toàn trùng với cái thứ làm hỏng quần tôi. Tôi lập tức tóm lấy hung Thằng nhóc kia, mắt mũi để đâu vậy hả? Dơ quần ta rồi thấy thằng này, nó bình chân như vại, thản nhiên liếm kem dính trên mép. Tôi phát điên lên Thằng nhóc kia!- Bà chị cần gì? - Nó dễ dàng gỡ tay tôi ra, nhảy ra Đền cái quần cho ta. Mi có biết là ta phải nhịn ăn sáng hai tuần để mua nó không. Mi nỡ lòng Đền là được chứ gì? Bao nhiêu?- Không có tiền. - Nó đáp gọn hét lớn- Về kêu cha mẹ đem tiền tới Được, nhà bà chị ở đâu?- 35 đường Đinh Tiên Được, 10 phút sẽ có cái quần mới. Hứa danh dự đấy!Lúc đó tôi đã hả giận, cũng không muốn làm khó dễ nó làm gì, liền nói- Đi đi. Mệt quá!Không cần biết nó có đi hay không, tôi thẳng bước đi đến chỗ quán phở làm thêm. Một ngày xui xẻo.[ Đánh giá từ 46 lượtTôi là một đứa con gái không thể kiêu ngạo mà nói là xinh đẹp, tốt bụng nhưng cũng có thể nói là dễ coi và từ trước tới giờ chưa làm tội ác gì tày trời ở kiếp này. Ấy vậy mà không biết kiếp trước tôi gây tội nghiệp gì hay tôi mắc nợ nặng đô với cái thứ đó mà tội vạ tự dưng giáng xuống làm tôi choáng váng. Trời bày oan nghiệt, trói chặt tôi với cái thứ thêm »

nhóc to gan đấy