Đọc truyện Gặp Gỡ Tổng Tài Tuyệt Tình Tàn Khốc bạn đọc sẽ đến với chuyện tình yêu có những vị khác biệt, đau thương có, hận oán có, nhưng sự thủy chung da diết lại hằn lên. Bắt đầu truyện là một cơ duyên nhưng để đi đến với nhau duyên không còn chưa đủ
Ngôn tình tổng tài là thể loại truyện ngôn tình có nhân vật chính là tổng tài (tổng giám đốc) đứng đầu một công ty hay một tập đoàn tài chính, nổi tiếng về độ giàu có và đẹp trai, là thần tượng của nhiều nhân vật nữ. Tổng Tài Tàn Khốc Ngược Đãi Tình
Tổng Tài Tàn Khốc Đoạt Ái FULL - (Chương 68) - Tác giả Thư Thư Kỳ Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. nhất định từ chối đĩa hoa quả mà điều dưỡng Vi Cầm vừa gọt xong. _ Trịnh bá bá! Vi Cầm
5 chương mới nhất Chương 41: Anh yêu em 686 chữ> Chương 40: Anh đúng là điên lên rồi!! 906 chữ> Chương 39: Chết tiệt 745 chữ> Chương 38: Hết đời này 671 chữ> Chương 37: Cô ấy là vợ của ba 620 chữ> Danh sách chương truyện Cô Vợ Bất Ngờ Của Tổng Tài Lãnh Khốc
Tổng Tài Tàn Khốc : Dưỡng Yêu - Thư Kỳ [ 18+] 4.7 | Cha mẹ cô mất khi cô mới chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, được gia đình khác đón về nuôi nấng, chăm sóc yêu thương như con ruột. Rồi trước sinh nhật 5 tuổi, tai họa ập đến. Gia đình cha nuôi bị họa sát thân.
Chương 64: Chạy trốn khỏi sự thật tàn nhẫn. Chương trước Chương tiếp. _ Cộc Cộc! Tiếng gõ cửa vang lên khiến cho Giai Kỳ giật mình. Bàn tay cô đặt trên khuôn ngực nam tính mạnh mẽ kia khẽ đẩy ra…nhưng cô lại không dám đẩy mạnh, sợ làm hắn đau, thành ra gương mặt
Nàng là Giai Kỳ. Dung mạo kiều diễm, thân mình uyển chuyển mang hương thơm của một đóa hoa hồng đỏ rực rỡ nhất, gợi cảm nhất. Là một vũ công nổi tiếng rất được chú ý trong giới nghệ thuật. Hắn là Lôi Triệt. Là hiện thân của loài chim ưng kiêu hãnh nhất, tàn nhẫn nhất, nguy hiểm nhất.
Chương 82: Lừa Được Em Rồi Bé Con! Giai Kỳ tựa đầu trên lồng ngực của Lôi Triệt, ngón tay cô khát khao bám chặt níu chặt lấy áo hắn, giống y như ngày xưa, mỗi khi Giai Kỳ muốn níu hắ n lại, cô đều níu lấy áo hắn như thế…. Giống như những ngày xưa…. Giai Kỳ gục
Vay Nhanh Fast Money.
Tác giả Thư Thư Kỳ Thể loại Hiện Đại, Ngôn Tình, Ngược, Sắc, Sủng, Tình Yêu, Nguồn Sưu Tầm Trạng thái Đang ra Cha mẹ cô mất khi cô mới chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, được gia đình khác đón về nuôi nấng, chăm sóc yêu thương như con trước sinh nhật 5 tuổi, tai họa ập đến. Gia đình cha nuôi bị họa sát thân. Cô khi đó trốn dưới gầm giường, sợ ...
Tề Yến Thanh ung dung ngồi trên ghế da xe hơi, không gian không rộng lớn sang trọng bằng xe riêng của hắn, nhưng vẫn được liệt vào dòng xe cao cấp. Kính Hàm vốn dĩ là người làm việc lúc nào cũng đặt hiệu quả lên hàng đầu, chiếc BMW X7 thuộc dòng SUV anh đang sở hữu thể hiện phần nào tính cách của chủ nhân, động cơ mạnh mẽ, thiết kế vững chãi cứng cáp, và đặc biệt hữu Yến Thanh nhàn nhã rút từ trong túi áo ra hộp xì gà Cohiba cao cấp, đầu ngón tay thon dài đẹp đẽ lựa một điếu thuốc đưa lên khuôn miệng mỏng kiêu bạc. Một đốm lửa đỏ rực nhảy múa trên chiếc zippo, Tề Yến Thanh quen thuộc mở gạt tàn thuốc được gắn thêm trên cánh cửa xe, mặc dù Kính Hàm không hút thuốc, nhưng Tề Yến Thanh lại thích xì gà Cohiba, nên trong xe riêng của Kính Hàm trang bị thêm cả gạt tàn và không lúc nào thiếu bật thuốc lá thơm ngào ngạt tràn ngập không gian, Kính Hàm ấn nút cho cửa sổ bên cạnh Tề Yến Thanh mở ra một chút, hơi lạnh đêm khuya tràn vào trong xe mát rượi. Tề Yến Thanh thoải mái hút thuốc, đôi mắt hắn hướng ra ngoài cửa xe, thong thả ngắm cảnh đêm huyền hoặc, thanh âm trầm thấp khàn khàn vang lên, êm ái rất dễ khiến người nghe say Lâu rồi không ngồi xe của cậu, cảm giác vẫn rất dễ chịu!_ Người Đức sản xuất ra những chiếc xe an toàn nhất thế giới thưa Tề tổng!Kính Hàm nhẹ giọng giải thích, bàn tay đẹp đẽ của anh khẽ xoay nhẹ vô lăng, chiếc BMW rẽ sang một trục đường khác, êm ru di chuyển trên Tiểu Mã sao rồi?Tề Yến Thanh nhẹ giọng hỏi, làn khói bạc theo thanh âm tỏa ra quyến rũ hấp dẫn. Ở con người hắn lúc nào cũng toát ra khí chất quý tộc lãnh đạm, thầm trầm nhàn nhạt, khi hút thuốc lại càng bí ẩn thu hút, khiến cho hắn giống như một bậc vương giả tràn đầy quyền Ngón tay bị chặt nối lại được rồi ạ!_ Tốt!Tề Yến Thanh ngả người ra nệm ghế, những ngón tay cởi chiếc cúc áo khoác. Vạt áo comple trượt xuống trên bắp đùi săn chắc thon gọn, để lộ ra thân hình mạnh mẽ cường tráng trong lớp áo chẽn bó sát, cúc cổ áo sơ mi trắng để mở, lộ ra làn da màu đồng mạnh mẽ nam khuôn viên tổ chức Phi Điểu của hắn có một tầng chuyên biệt được trang bị các trang thiết bị y tế hiện đại giống như một bệnh viện tư nhân. Bất cứ thành viên nào của tổ chức cũng đều được chữa trị tại đó, bác sĩ, y tá và điều dưỡng đều có tay nghề rất cao, đừng có nói đến một ngón tay, kể cả là cánh tay nếu như được đưa tới kịp thời, cũng có thể nối liền Yến Thanh im lặng hút thuốc, lâu lắm rồi hắn mới có những phút giây thảnh thơi như vậy, tâm trí hắn trôi dạt về phía Bạch trà thành, hình ảnh của Thiên Ân hiện lên long lanh như ánh trăng in dưới mặt nước, ánh mắt hắn càng thêm âm trầm....Tề Yến Thanh đốt thuốc nhiều hơn, chẳng mấy chốc không gian hắn ngồi tràn ngập khói xì gà bàng Hàm nãy giờ lặng lẽ quan sát Tề Yến Thanh qua gương chiếu hậu, lần đầu tiên anh đọc được nét ưu tư rõ rệt trên gương mặt của hắn. Ánh mắt sâu thẳm không thể đoán được tâm tư của Tề Yến Thanh như tối thẫm lại, điếu thuốc liên tục di chuyển từ ngón tay đến đôi môi hắn như một chuyến bay khứ hồi gấp tia phức tạp khẽ hiện lên trong mắt của Kính Hàm, thanh âm dễ chịu của anh vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh Ngài đã cho tiểu thư biết hết mọi chuyện chưa?_ Con bé biết được những chuyện nên biết!Tề Yến Thanh nhẹ giọng trả lời, ánh mắt vẫn không nhìn Kính Hàm, trầm mặc hun hút, âm trầm lạnh Công chuyện tôi nhờ cậu làm tới đâu rồi?_ Thuộc hạ vẫn đang tiếp tục điều tra! Nhưng đối phương hoàn toàn không phải là tự phát, việc phóng hỏa đốt cô nhi viện hoàn toàn là chuyện đã được tính toán cẩn thận. Mọi dấu vết cũng đều được xóa sạch sẽ! Muốn điều tra ra, cần phải có thêm thời gian! Nhưng theo thuộc hạ nghĩ, việc này rất có thể liên quan đến tổ chức B!_ B.....!Tề Yến Thanh nhẹ tênh lên tiếng, thanh âm vang lên không cao không thấp, mang theo sự tính toán rất cẩn là tổ chức thiên địch của Phi Điểu từ thời Phi lão gia. Sau đợt thanh trừng năm đó, Tề Yến Thanh cũng thừa cơ quét sạch cơ quan đầu não của tổ chức B, nhưng đáng tiếc lại không thể tóm ra được tên trùm đứng đằng sau. Tổ chức B vẫn âm thầm hoạt động, thoắt ẩn thoắt hiện như bóng ma, luôn rình rập thừa thời cơ tấn công tổ chức Phi sao tổ chức B lại tìm đến cô nhi viện đã nuôi dưỡng Thiên Ân? Đằng sau vụ việc này có âm mưu gì?Tề Yến Thanh âm trầm suy nghĩ, tách biệt trầm lặng. Mi tâm đẹp đẽ khẽ nhíu lại, ánh mắt đột nhiên di chuyển đến dấu răng còn in trên mu bàn tay hắn một mảng xanh tím, thân mình đột nhiên toát ra hơi thở nguy hiểm cứng Hàm nhìn Tề Yến Thanh, trong lòng suy nghĩ một chút....thanh âm cung kính vang Đến khách sạn Le Miel chứ ạ?Hình dáng cao ngạo của Tề Yến Thanh in qua gương chiếu hậu. Kính Hàm thấy hắn tĩnh lặng một chút, rồi đơn giản gật đầu. Anh tăng tốc độ, chiếc xe mạnh mẽ lao vút đi trong đêm.****Khách sạn Le Miel. Đêm sâu huyền sạn Le Miel nằm trong tổ hợp sáu khách sạn đẳng cấp 6 sao được tập đoàn Tề thị đầu tư. Khách sạn gồm 28 tầng và 202 phòng tiêu chuẩn, xây theo hình vương miện, ở giữa là một bể bơi rộng lớn hơn 500 m2, từ trên cao nhìn xuống giống như con mắt của đại dương giữa lòng thành phố. Khách sạn theo lối kiến trúc hiện đại Châu Âu, hai tầng trên cùng là phòng Tổng thống, giá nghỉ dưỡng thuộc vào hàng đăt đỏ bậc nhất thế Yến Thanh ngả lưng và ghế bành, đôi mắt âm trầm ngắm nhìn ban công, ngắm nhìn trời đêm trên đỉnh cao vút vời vợi, trên người mặc độc một chiếc áo choàng tắm, làn da mầu đồng còn dính những giọt nước, vòng ngực cường tráng mạnh mẽ mê người, gương mặt cao ngạo tuấn mỹ dưới ánh đèn càng thêm mê chậu nước nóng ấm thơm nồng mùi rượu thuốc được một đôi tay mềm mại cung kính đặt dưới chân hăn. Đôi tay như nước chân thành đêm đôi chân của hắn ngâm vào bên trong. Làn nước ấm áp cùng rượu thuốc đặc biệt thấm qua da thịt, khiến cho mi tâm hắn giãn con gái có thân hình mảnh mai tiêu chuẩn, mái tóc xoăn nhẹ như sóng nước màu hung hạt dẻ xõa xuống gương mặt ngoan ngoãn hiền dịu. Động tác đôi tay rất cẩn thận dịu dàng, chân thành giúp hắn xóa bóp Yến Thanh hít vào một hơi và thở ra nhàn nhạt, lẳng lặng nhìn người con gái ngoan ngoãn quỳ dưới thảm xoa bóp chân giúp hắn. Đôi tay cô rất thuần thục, giống như đã làm việc này rất nhiều Rượu thuốc em mới đổi loại mới. Loại này có tác dụng thông kinh hoạt lạc, giúp thư giãn tinh thần rất âm nhẹ nhàng vang lên, ánh mắt ngước nhìn hắn mang theo vẻ đáng yêu nhìn Yến Thanh nghiêng đầu nhìn cô, những ngón tay lạnh lẽo đỡ lấy mái tóc vẫn còn ướt nước rủ xuống, bộ dạng lười biếng tận hưởng sự phục vụ tận tình của cô tà mị quyến tay nhỏ bé tỉ mẩn mát xa cho hắn, đến khi cảm nhận nước trong chậu đã sớm nguội bớt, cô trải khăn trắng ra bên cạnh, nâng chân hắn đặt lên lau thật khô, sau đó đứng dậy bê chậu nước cùng khăn ẩm rời Yến Thanh nhắm mắt thư giãn, rất nhanh sau cảm nhận được đôi tay thơm ngát còn vương mùi rượu thuốc nhàn nhạt khẽ giúp hắn mát xa thái dương. Mi tâm hắn khẽ giãn ra, tuy rằng gương mặt còn lãnh đạm, nhưng cũng thả lỏng rất Công việc của anh ở London không được thuận lợi sao?Thanh âm nhẹ nhàng vang lên, mang theo thâm tình ân Sao lại hỏi vậy?Tề Yến Thanh không mở mắt mà chỉ nhàn nhạt hỏi, tận hưởng những ngón tay mềm mại âu yếm bóp đầu cho hắn. Lại nghe thanh âm tràn đầy quan tâm nhỏ nhẹ bên Từ lúc về khách sạn đến giờ, anh chẳng nói một câu, sắc mặt cũng không được tốt!Tề Yến Thanh từ từ mở mắt ra, bàn tay to lớn của hắn vươn lên chạm vào bàn tay nhỏ nhắn kia, kéo cô vòng qua trước mặt. Người con gái dịu dàng quỳ xuống trước mặt hắn, thân mình mềm mại tựa vào đôi chân thon dài rắn chắc, bàn tay khẽ đan vào những ngón tay hắn âu yếm. Tề Yến Thanh lãnh đạm nói một câu, đáy mắt lạnh lùng nhưng cũng thả lỏng đi rất Đừng nghĩ nhiều!Bàn tay hắn nâng gương mặt cô lên, ngón tay ve vuốt đôi môi căng mọng đỏ ửng, ánh mắt hắn dừng lại ở khe ngực sâu hút như ẩn như hiện trong lớp áo ngủ đen quyến rũ, lòng mắt hắn tối Lâu nay không đến thăm em, có tủi thân không? Uyển Yên?Giọng nói hắn âm trầm vang lên, nhàn nhã lãnh đạm hỏi một Yên nhẹ nhàng như nước ôm lấy chân hắn, tựa chiếc cằm xinh đẹp vào đầu gối hắn, ánh mắt mong chờ mang theo vẻ dễ thương ngoan ngoãn, thanh âm trong trẻo lay Em cho dù có cô đơn, nhưng cũng không hề có một chút tủi thân. Chỉ cần anh vui lòng, điều gì em cũng chấp nhận!Bàn tay hắn vuốt ve cánh môi mềm mại kia, thuận tiện đem ngón cái bỏ vào trong miệng cô. Uyển Yên rất nghe lời, trực tiếp mang đầu ngón tay của hắn ngậm vào miệng, đầu lưỡi xinh đẹp nhẹ nhàng quấn lấy, ngoan ngoãn mút Yêu anh đến thế sao?Tề Yến Thanh nhẹ giọng hỏi Uyển Yên, ngữ khí bình đạm, nhưng đáy mắt hắn sớm đã tối Em yêu anh! Vì anh em sẵn sàng làm mọi thứ, kể cả cái chết! Em trọn đời trọn kiếp là người của anh!Đầu mi tâm của Tề Yến Thanh nhíu lại, ánh mắt hắn lãnh đạm mà sắc bén, bàn tay đang ve vuốt gương mặt của Uyển Yên bỗng buông ra, tóm lấy cánh tay thon, trực tiếp kéo cô đứng lên, ném lên ghế váy lụa mỏng manh trên cơ thể thiếu nữ mềm mại bị hắn một đường xé váy lụa ren bị xé rách vang lên chói tai. Uyển Yên quỳ trên ghế bành rộng, thân mình mềm mại như nước, tấm lưng thon thả trắng mịn phô bày trước mặt Tề Yến Thanh. Ánh mắt hắn xao động, bàn tay thuần thục ve vuốt thân thể phụ nữ không chút che đậy, sờ lên bộ ngực mềm mại đẫy đà, hưởng thụ ấm áp non Á....Yến Thanh!Thân thể Uyển Yên run rẩy kích động, dưới bàn tay sờ soạng phong tình, hai điểm nhỏ bé đã sớm cứng căng. Mùi hương nam tính mạnh mẽ, còn có cánh tay rắn Yến Thanh....Uyển Yên chủ động rên rỉ, nhiệt tình gọi tên hắn. Điểm nhỏ cưng cứng trên ngực bị ngón tay hắn se vuốt, cảm giác tê dại khiến thân thể cô vặn vẹo, bờ mông chủ động hầu hạ, chạm vào vật nam tính đầy kiêu hãnh của Yên đã ở cạnh Tề Yến Thanh ba năm, là người đàn bà ở bên cạnh hắn lâu nhất. Cô biết trên giường, Tề Yến Thanh thích gì ghét gì, muốn gì cần gì. Bên cạnh hắn, cô có thể cùng hắn hoan ái cuồng dã, nhưng không thể ngủ cạnh hắn, cũng không thể cùng hắn hôn môi!Tề Yến Thanh vốn dĩ rất lạnh nhạt, phụ nữ ở bên cạnh hắn có thể sủng, nhưng không thể yêu. Hắn rất ít khi để phụ nữ chạm vào người hắn, thậm chí có phụ nữ khi hầu hạ hắn còn bị trói tay lại. Uyển Yên là ngoại lệ, nhưng cô cũng không dám vượt quá thân phận, hôn môi thì càng không, ngoan ngoãn nghe lời như vậy, mới có thể ở cạnh hắn ba năm!Bàn tay to lớn của hắn lần xuống eo thon thả, vuốt ve bờ mông căng tròn. Uyển Yên chủ động đong đưa eo hông, để mặc cho bàn tay hắn mặc sức đùa tay hắn lần xuống sự nữ tính giữa hai chân cô, cảm nhận qua quần lót nơi đó đã sớm ướt một mảng, ngón táy hắn kéo quần lót cô sang một bên, chạm vào nơi mềm mại mọng Á....Yến Thanh....Uyển Yên run rẩy, nhiệt tình đong đưa cơ thể mềm mại như nước. Ánh mắt phong tình vạn chủng len lén nhìn hắn, đôi môi hồng nộn hé mở đồ Yến Thanh kéo quần lót ướt đẫm của Uyển Yên sang một bên, vật nam tính kiêu ngạo của hắn đặt ở cánh hoa ấm áp mềm mại, thanh âm trầm khàn quyến rũ vang Tự động đi!Uyển Yên nghe thanh âm mê người như mệnh lệnh, bàn tay lập tức ôm chặt lấy vai ghế, cắn răng đem vật nam tính to lớn của hắn nuốt lót ren mỏng manh không được kéo xuống, giờ đây lại giống như gông cùm trói cặp đùi thon thả của Uyển Yên lại, tạo thành tư thế khép chặt. Vật nam tính to lớn quá sức kia nhét vào, khít khao ma sát nơi non mềm, khiến cho Uyển Yên run rẩy không ngừng, nóng rẫy cắn răng tiếp nhận thể cô là hắn dạy dỗ ba năm, nhưng mỗi lần hoan ái đều khó tiếp nhận sức mạng to lớn khủng khiếp của hắn. Cô đem vật nam tính cường hãn nuốt vào, toàn thân run rẩy tê Yến Thanh....người ta chịu không nổi....Uyển Yên nũng nịu rên xiết, thanh âm ngọt ngào lấy lòng. Cơ thể nữ tính mềm mại như rắn nước, chủ động nhiệt tình hầu hạ hắn, thân mình quỳ giữa hai chân hắn, phô bày ra dáng vẻ hèn mọn như nữ hầu phục vụ chủ rên rỉ kiều mị của Uyển Yên vang lên nức nở. Tề Yến Thanh nhìn thân mình đong đưa đẹp mắt dưới thân, ánh mắt thất thần đột nhiên lại hiện ra gương mặt nhu mì, ánh mắt bi thương và nụ cười nhẹ tênh của Thiên thể thiếu nữ dịu dàng căng tràn sức sống, mang theo vẻ thanh xuân trong sáng của tuổi trẻ. Tề Yến Thanh cơ hồ còn ngửi thấy hương lan Nam phi tinh tế thơm mát, bên tai vang lên tiếng khóc bất lực đau đớn của cô...Ánh mắt hắn ngập tràn hình ảnh Thiên Ân trong bộ váy trắng tinh khiết, mái tóc đen dày mềm mại như lụa, đôi mắt to tròn trong vắt như ngọc phỉ thuý, chất chứa quật cường mạnh mẽ, cùng sợ hãi e dè của cô...Hắn thất thần nhớ đến hình ảnh cô quỳ dưới chân hắn cầu xin, bên tai văng vẳng tiếng cô nức nở....Ánh mắt hắn tối thẫm lại, thâm tâm chợt như hỗn loạn, máu nóng trào lên trong huyết quản, dục vọng trong cơ thể Uyển Yên cứng đến trướng nữ bên thân hắn, tất cả đều là cam tâm tình nguyện, đem thân dâng hiến. Hắn chưa bao giờ nghĩ tới chủ động cưỡng ép ai, thế mà đêm nay không ngờ lại nói đến hai từ " cưỡng bức "!Mà hắn thừa nhận, lúc đó hắn thật tâm nghĩ đến chuyện đó thật!Sở dĩ đêm muộn còn rời khỏi biệt thự, là bởi vì sợ rằng đêm nay mà ở cùng phòng với cô, hắn sẽ không nhịn được mà làm như vậy!Tề Yến Thanh cá tính cao ngạo kỳ quặc, hắn luôn muốn phụ nữ phải chủ động hầu hạ hắn, với cô khát vọng đó lại càng mãnh liệt. Hắn cứ đứng giữa ranh giới nửa muốn cưỡng cô nửa muốn để cô chủ động, chưa bao giờ vì chuyện giường chiếu lại khiến hắn tốn nhiều tâm ý đến thế!Đầu óc lơ đễnh tưởng tượng đến dáng vẻ Thiên Ân nếu bị cường hãn sẽ ra sao.... Gương mặt nhu mì mà xa cách, sợ hãi, kinh hoàng của cô.... Dục vọng của hắn gần như phát hoả!Bàn tay hắn đột ngột nắm lấy eo thon của Uyển Yên, dùng sức cuồng dã mà hung hăng áp chế. Cảm giác vật nam tính của hắn đột nhiên cứng đến đáng sợ, Uyển Yên hít lạnh một hơi, nỉ non khóc Á! Yến Thanh....lớn....lớn quá.....!Tề Yến Thanh không chút lưu tình, dồn dập ra vào cơ thể mềm mại của Uyển Yên. Cảm nhận được phần nữ tính mềm mại của cô đột ngột co thắt lại, ôm ấp hút lấy hắn, thân thể cô cũng vặn vẹo run rẩy, tiếng hét chói A....Yến Thanh...em sướng chết mất....!Uyển Yên bị sóng tình ập tới ngất ngây, nơi nữ tính trải qua cực cảm lại càng trở nên nhậy cảm, đỏ ửng lên. Mà vật nam tính của hắn vẫn không hề thay đổi, một lần lại một lần dồn dập khiến cô không thể tiếp nức nở của Uyển Yên bị hắn điên cuồng dày vò vang lên không dứt. Uyển Yên bám chặt tay vào thành ghế, cầu xin tha thứ. Cả thân mình ướt đẫm mồ hôi, nhuốm màu tình dục hồng ái dòng dã dằng dặc không ngớt, Uyển Yên dưới thân hắn trải qua kích tình không dưới bốn lần, đến khi cơ thể mềm nhũn vô lực, cổ họng khàn cháy vì la hét, nơi bị ra vào đỏ lựng sưng húp lên, Tề Yến Thanh mới trầm thấp gầm nhẹ, thoả mãn phóng lần hoan ái, đều khiến cho phụ nữ sức cùng lực kiệt, toàn thân đẫm mồ hôi, ý thức vì tình dục mà mê muội, hắn mới tạm thoả Yên nằm vắt trên sô pha, ánh mắt vì tình dục mà mờ mịt. Nhìn Tề Yến Thanh thắt lại đai áo choàng, không giàn còn thấm mùi tình dục hoan ái, mà gương mặt hắn lại lạnh lùng tà mị, thân hình quyến rũ anh tuấn, đẹp như tài tử Tây phương tràn hơi nguy hiểm. Uyển Yên cũng như những người phụ nữ khác, biết rõ hắn chỉ sủng, không yêu, mà vẫn lao đầu vào như thiêu thân gặp lửa, nguyện vì hắn mà thề sống chết, nguyện vì hắn mà chìm đắm trầm viên thuốc được ném lên người Uyển Yên. Tề Yến Thanh lãnh đạm buông một Uống đi!Uyển Yên nhìn viên thuốc nhỏ màu trắng, ánh mắt thoáng vẻ đau xót. Nhưng nhìn vào ánh mắt thâm trầm như hồ sâu, tĩnh lặng âm trầm, thân mình uy quyền cường thế, không dám hé răng, nhắm mắt mang thuốc nuốt Phòng tuỳ em sử dụng, muốn gì cứ trực tiếp gọi người yêu cầu, thẻ để lại cho em! Mã số vẫn vậy!Tề Yến Thanh rút tấm thẻ bạch kim trong ví da đặt trên bàn, lại thấy eo hông hắn bị một vòng ôm mềm mại ngọt ngào giữ lấy. Uyển Yên tựa mặt vào tấm lưng mầu đồng cường tráng, nũng Ở lại với em được không?Tề Yến Thanh vỗ nhẹ lên cánh tay Uyển Yên, cô biết ý buông cánh tay ra, bước đến tủ mang quần áo sạch đến cho hắn, ánh mắt tủi thân nhìn hắn chua Yên làm tình nhân của hắn ba năm. Ba năm hoan ái cùng hắn, kịch liệt đến mức nào, cuối cùng hắn vẫn rời đi. Từ trước đến nay chưa từng ngủ cùng phụ nữ. Tề Yến Thanh là kim chủ của cô, so với phụ nữ khác cô cũng coi như gần gũi hắn nhất, vậy mà ba năm hắn vẫn lãnh đạm như lần đầu, hoan ái xong lập tức dời đi, để lại cho cô kích tình nồng nhiệt, mà tâm can trống rỗng!Uyển Yên cài cúc cổ tay cho hắn, ánh mắt từ lúc đầu đã luôn chú ý đến vết thương trên tay hắn. Nhìn đi nhìn lại vẫn là dấu răng, khiến cho cô từ đầu đã cảm thấy hoảng sợ...Ai dám cả gan cắn hắn?Trước nay thân thể của hắn bất kì ai đều không được động vào, hoặc có thể nói, chưa ai động vào mà còn toàn nhìn vết thương bầm trên tay hắn, Uyển Yên không nhịn được khẽ khàng hỏi Tay anh sao lại bị thương?Tề Yến Thanh nhìn vết thương đã lành miệng trên tay mình, đôi mắt lơ đễnh lại ngập tràn bóng hình quật cường phản kháng của Thiên Ân, trong lòng đột nhiên xao Yên sững người nhìn gương mặt hắn đột nhiên hiện lên nét dịu dàng thoáng chốc. Tề Yến Thanh lại khôi phục vẻ lãnh đạm. Hắn vỗ nhẹ lên gò má cô, bình lặng nói.
Bạch Trà thành đêm muộn, ánh trăng treo trên nền trời đen thẫm, tỏa xuống ánh sáng huyền hoặc, tiếng gió thổi qua đám cỏ dưới chân rì rào, tiếng lá cây xô vào nhau lao xao, khung cảnh êm đềm yên ả mà mang nét tịch liêu u sầu bàng Ân mặc một bộ váy lụa màu hồng nhạt, ngồi trên nền cỏ, trong tay là một đóa bạch trà trắng muốt, tỏa hương thơm dìu dịu. Ánh trăng chiếu xuống gương mặt thùy mị xinh đẹp, mái tóc được búi gọn gàng cặp nhẹ sau gáy, một vài lọn tóc buông lơi xuống gương mặt, xuống đôi vai trần thon mềm, xương quai xanh như cánh hạc ẩn hiện lấp ló, đầu mũi thon thả, đôi mắt trong sáng mà buồn bã, đôi môi như trái dâu mọng nước đang khẽ ngâm nga một khúc hát buồn buồn...Nở một nụ cười thật rạng rỡ để ống kính lưu lạiHoàn mỹ khiến tất cả mọi người đều đố kỵBài hát bi thương với tiết tấu thật nhanhTinh nghịch khiến mọi người quên đi cô tịchMàn vẫn chưa hạ sao đã thấy tê dại?Còn phải cố tỏ ra vui vẻ đến mức nào nữa đây?Còn phải cố tỏ ra vui vẻ đến mức nào nữa đây?Thật muốn có một Lâm Tịch, trốn trong lòng thở than...Không cần che giấu thăng trầm, cũng không cần che dấu sầu muộnCảm tạ đã có một Lâm tịch, luôn ở trong lòng cùng khóc nỉ non....Thiên Ân ôm đóa bạch trà tinh khiết trong tay, giọng hát êm dịu trong vắt ngâm nga nhè nhẹ, trong ánh trăng làm thành một khung cảnh càng thêm diễm lệ u buồn. Thiếu nữ thân hình tựa như dải lụa, nhu mì xinh đẹp, cất giọng khẽ hát, trong đêm khuya vắng lặng, khung cảnh cô đơn, thật khiến cho người ta bi bước chân đạp trên cỏ rất khẽ vang lên sau lưng, Thiên Ân giật mình, tiếng hát trong vắt cũng vì thế vội vàng dừng lại lập tức, bàn tay giấu vội đóa hòa trà thơm ngát vào Bác Dung! Con sẽ vào trong ngay!Thanh âm trong vắt mà buồn bã vang lên, Thiên Ân khẽ khàng đứng dậy, nhưng dường như lại chưa muốn vội quay người lại, đôi vai mảnh mai so lại yếu đuối, lại đột nhiên cảm thấy thân mình bỗng được trùm bởi một tấm áo khoác rộng lớn ấm hương hổ phách lịch lãm nam tính bao trùm lấy cô. Thiên Ân giật mình, không phải mùi hương của bác Dung.....càng không phải mùi hương của cha nuôi!Ai?Thiên Ân hốt hoảng quay lại, ngỡ ngàng nhìn thấy Kính Hàm đứng ở phía sau lưng mặc một chiếc áo sơ mi màu nhạt với những đường kẻ chìm rất tinh tế, cúc cổ để mở, tay áo được sắn lên đến khủy tay lộ ra cánh tay mạnh mẽ, cơ thể dưới lớp áo sơ mi rắn chắc nam tính như những người mẫu nam trên tạp chí, chiếc quần âu đắt tiền, thắt lưng ngay ngắn, cổ tay đeo một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ nạm kim cương sang trọng đắt tiền, gương mặt nam tính không góc chết, sống mũi thẳng tắp, ánh mắt nhu hòa, miệng nở nụ cười dịu dàng như đang trấn bảy năm Kính Hàm theo cha nuôi rời khỏi tòa thành, bảy năm rồi mới gặp lại, mà lại là lúc trong lòng Thiên Ân nhiều chất chứa nhất, cô nhìn Kính Hàm, dung mạo vẫn anh tuấn như xưa, không hề đổi khác, vẫn nụ cười ấm áp, khí chất giống hệt như cha Triệu Văn, luôn mang lại cho cô cảm giác an tâm...Thiên Ân bỗng thoáng chốc đỏ mặt, mùi hương hổ phách quấn quýt thơm ngát...Bảy năm rồi mới gặp lại Kính Hàm, Thiên Ân không tránh khỏi xấu hổ, cúi đầu chào Kính Hàm tiên sinh.....! Đã lâu không gặp!_ Đã lâu không gặp! Tiểu thư vẫn khỏe chứ?Kính Hàm mỉm cười, giọng nói cử chỉ đều nhã nhặn ôn hòa, khiến cho Thiên Ân thoáng chút ngẩn ngơ. Trong trí nhớ của cô, anh luôn là người vững vàng thâm trầm, bề ngoài nghiêm khắc, tuy rằng khí thế không áp bức như cha nuôi, nhưng cũng hiếm khi thấy anh mà hôm nay Kính Hàm dường rất khác, vẻ mặt nhu hòa dễ chịu, khiến cho Thiên Ân dù cho bảy năm không gặp anh, cũng không cảm thấy xa lạ...Mà Kính Hàm rất trẻ, gương mặt tuấn mỹ dễ chịu, khiến cho Thiên Ân ngại ngần, bất giác không còn gọi anh là " chú Kính Hàm " như thời còn nhỏ nữa..._ Cám ơn ngài.....tôi vẫn khỏe!_ Trời khuya sương lạnh, tiểu thư cẩn thận bị nhiễm phong hàn!Kính Hàm mỉm cười dịu dàng, đôi mắt ấm áp nhìn Thiên Ân đứng trước mặt, nhỏ bé trong tấm áo rộng lớn của anh. Cô chỉ cao đến dưới ngực anh, khi nói chuyện phải ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn trong sáng, mùi hương hoa lan Nam phi dịu dàng vây kín lấy hơi thở của Kính mắt trong vắt của Thiên Ân u buồn, dưới ánh trăng huyền hoặc lại càng cô tịch, khi nhìn thấy Kính Hàm, đột nhiên lại tỏa ra một tia sợ hãi run bất giác nhìn ra phía sau lưng Kính Hàm, đôi mắt dáo dác về phía cổng biệt Hàm nhìn Thiên Ân run rẩy sở hãi, gương mặt lo lắng, thanh âm nam tính vang lên dịu dàng dỗ Tề tổng có việc chưa giải quyết xong, đêm nay sẽ ở lại Tổng công ty!Anh nhìn gương mặt trắng bệch của Thiên Ân thoáng chút thả lỏng, tiếng thở ra nhẹ nhõm, mỉm cười trấn Muộn rồi sao tiểu thư còn chưa ngủ?_ Tôi....không ngủ được!Thiên Ân ngước nhìn Kính Hàm, đôi môi mềm mại hồng phấn nở nụ cười nhu mì dịu dàng, bàn tay nhỏ nhắn tóm lấy tấm áo rộng của Kính Hàm trên người mình kéo sát lại, tay còn lại khẽ đưa lên vuốt một lọn tóc lỡ đang rơi xuống gò điệu tinh khôi dịu dàng của Thiên Ân lưu đọng trong đáy mắt của Kính Hàm, hình ảnh xinh đẹp khiến cho chân tâm anh thoáng chút rung động nhè nhẹ, tựa như một chiếc lá vô tình rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, làm thành một điểm lao Kính Hàm, ngài đến biệt thự có việc gì sao?_ À.....Tôi qua để muốn báo thủ tục nhập học của tiểu thư tại trường mới đã giải quyết xong, tuần sau là tiểu thư lên đường nhập học!Kính Hàm nhẹ giọng giải thích. Thật ra chuyện này không phải Tề Yến Thanh sai anh làm, mà vì mấy ngày gần đây, tâm trạng của Tề Yến Thanh xấu đến vô cùng, ngoài anh ra, nhân viên trong Tề thị lẫn thuộc hạ trong tổ chức đều không dám lại gần hắn, bước xa mười bước đã cảm thấy sát khí lạnh toát tỏa ra. Kính Hàm đoán trong biệt thự có chuyện, nên hôm nay dù không có lệnh từ Tề Yến Thanh, anh vẫn cố tình ghé Vậy là, tuần sau tôi sẽ tới Paris nhập học sao ạ?Giọng nói dịu dàng của Thiên Ân vang lên, không còn chút vui tươi mừng rỡ như lần đầu tiên, mà có cảm giác sầu muộn len lỏi, như tiếng đàn vĩ cầm cô quạnh vang lên trong phòng hỏi mà không nhìn Kính Hàm, ánh mắt nhìn vào đóa Bạch trà đang nằm im lặng trong tay, nên không thể thấy được đầu mi tâm của anh đột nhiên cau chặt lại, một tia phức tạp hiện lên trong ánh mắt ấm áp tĩnh lặng kia, gương mặt anh ngỡ ngàng lo lắng....nhưng rất nhanh sau đó lập tức thu lại vẻ âm trầm kín đáo quen Đúng vậy...tiểu thư!Giọng nói ấm áp của Kính Hàm vang lên, Thiên Ân mỉm cười, nét cười u buồn không nên có trên gương mặt của một cô gái mới chớm tuổi mười ba non buổi sáng đáng sợ đó, cha nuôi đã năm ngày rồi chưa về nhà, từ giờ tới ngày cô đi du học, chỉ còn 2 ngày nữa. Những ngày này trong biệt thự mọi người đều nháo nhào hết cả lên, người sắm đồ, người túc trực, người sắp xếp, mỗi người một công một việc chuẩn bị cho ngày Thiên Ân đến Pháp học tập. Dung quản gia là người lo lắng nhất, gấp gáp nhất, mấy ngày nay không đêm nào bà ngủ yên, bọng mắt thâm quầng, vẻ mặt mệt mỏi, nhưng mỗi lần nhìn thấy Thiên Ân đều cười rất tươi, khích lệ động viên tinh thần của cô xảy ra ở phòng ăn buổi sáng hôm đó, mọi người nhìn đều nhìn thấy Tề Yến Thanh giận dữ đẩy cửa một bước ra khỏi biệt thự, từ đó đến hôm nay không hề quay lại, lại thấy Thiên Ân ngồi trên sàn nhà, gương mặt đẫm nước mắt, từ đó đến giờ đều mang một vẻ trầm tư u uẩn, khác hẳn ngày thường lảnh lót như chim sâu....Ai cũng đều lo lắng thắc mắc vô cùng, nhưng tuyệt đối không ai dám hé răng bàn tán lấy một lời, mắt nhắm mắt mở coi như chuyện thấy mà như không Thiên Ân cũng không còn cảm thấy chuyện được sang Pháp du học là điều vui vẻ nữa, cô bé trầm lặng hơn, ít nói hơn, cũng không chuẩn bị nhiều cho chuyến đi, ngoài sắp xếp những quyển sách và vài món đồ dùng cô bé ưu thích, nhờ Dung quản gia gói ghém hộ, thời gian còn lại thì tha thẩn ngoài vườn, chìm đắm trong những suy nghĩ của bản cho cùng, cuộc đời Thiên Ân vốn là một tay cha nuôi sắp xếp, cho dù cô bé có thích hay không đều phải nhất mực làm theo, vì thế cô bé vui vẻ hay u buồn, thích thú hay chán ghét, cũng đều không quan trọng!Búp bê trong tủ kính đâu được có suy nghĩ riêng, chỉ yên lặng làm một vật trang trí xinh đẹp tùy ý chủ nhân sắp xếp....Mà cô với những con búp bê vô tri kia, cũng đâu khác gì nhau!Thiên Ân trầm mặc suy tính, đợi đến khi cô bé đủ mười tám tuổi, được pháp luật thừa nhận là người trưởng thành, sẽ tìm cách thoát khỏi sự kìm kẹp của vị cha nuôi đáng sợ đó là chuyện của sau này. Trước mắt, Thiên Ân cho dù không muốn vẫn phải tuân thủ mọi mệnh lệnh từ Tề Yến Thanh, làm một cô con gái ngoan ngoãn nghe lời, và tuyệt đối không được tìm cách chọc giận hắn, nếu không cũng không gì đảm bảo cô sống được tới năm mười tám tuổi, chứ đừng nói tìm cách thoát khỏi Ân hạ quyết tâm như vậy, vì thế hôm nay nghe giọng nói Kính Hàm nhẹ nhàng thừa nhận, cô cũng không lấy gì làm lạ lẫm, chỉ gật đầu khẽ Vậy...không còn gì, tôi lên phòng Tiểu thư ngủ ngon!Kính Hàm cung kính đứng nghiêm, cơ thể vững vàng như núi cúi người chuẩn mực chào cô. Thiên Ân khẽ cởi chiếc áo khoác của anh trên ngường xuống, mỉm cười xinh đẹp như hoa trà, hai tay trả lại cho Áo xin gửi lại ngài!Kính Hàm nhìn nụ cười dịu dàng tinh khiết trên gương mặt cô, cả cơ thể dường như có một làn gió mát thổi qua....Anh nhận áo khoác từ tay Thiên Ân, lùi lại nhường đường cho cô. Thiên Ân lách người bước qua Kính Hàm, không ngờ đang bước đôi chân lại vấp vào nhau, loạng choạng ngã Thiên Ân!Kính Hàm vội vàng buông chiếc áo trong tay ra, vươn tay ra đỡ cô, trong phút chốc, hai bàn tay cứng rắn bám lấy cánh tay mềm mại kéo giật cô về phía mình, thuận tiện nhốt trọn cô trước lồng ngực vững thân Thiên Ân không phòng bị mà ngã nhào vào lòng Kính Hàm, hai cánh tay của cô được bàn tay mạnh mẽ giữ chặt, hương hổ phách lịch lãm ngập tràn hơi thở Thiên Ân, nhịp tim cô vô thức đập mạnh trong lồng ngực, ánh mắt hốt hoảng ghim chặt lấy gương mặt anh tuấn ngập tràn lo lắng của Kính ánh trăng, hai người một nam một nữ sát gần nhau, tạc thành một khung cảnh phiêu dật, đẹp không sao tả nhiên, tiếng bước chân trầm ổn phía sau đánh gãy cảm xúc giữa hai người, mùi hương gỗ tuyết tùng áp bức. Thiên Ân vội quay lại, trong ánh mắt trong vắt ngập tràn kinh ánh trăng, bóng dáng của Tề Yến Thanh cao lớn áp bức, cao lớn đến nỗi che khuất cả ánh trăng....Cô vội vã vùng khỏi vòng tay Kính Hàm, run giọng lắp Cha.....cha nuôi!Tề Yến Thanh từ từ bước lại, dưới ánh trăng, bóng hình hắn đáng sợ đến cực điểm, ánh mắt sắc bén tuyệt tình như dã thú, cơ thể còn tỏa ra mùi rượu Ân hoảng hốt lùi lại, muốn trốn tránh khí thế áp bức như mãnh thú ngạo mạn của Tề Yến Thanh, mà sau lưng là cả một khoảng trống mênh mang, không có chỗ nào để Tề tổng!Kính Hàm vội vàng đứng trước che chắn cho Thiên Ân, hắn tiến gần đến anh, mùi rượu mạnh tỏa ra càng đậm, khiến cho Kính Hàm cũng hoảng hốt...Hắn....làm gì mà uống nhiều thế này?Anh cung kính cúi đầu, giọng nói mang theo khẩn Ngài say rồi, lên phòng nghỉ trước đi!Ánh mắt Tề Yến Thanh quét qua người Kính Hàm, khiến toàn thân anh lập tức lạnh toát, đáy mắt sâu thẳm sầm lại, giọng nói trầm thấp đến rợn người vang Lui xuống!_ Tề tổng!Kính Hàm cúi đầu lần nữa, giọng nói thấp đến mức như cầu Là thuộc hạ sai! Ngài đừng làm khó tiểu thư!_ Lui! Xuống!Tề Yến Thanh gằn từng tiếng, âm thanh trầm thấp đến mức khiến cho Kính Hàm không dám trái lời, cắn răng lùi mắt âm trầm như dã thú kia nhìn thẳng về phía Thiên Ân đang run rẩy lùi về Bước lại đây!Tề Yến Thanh nói với cô, ánh mắt sắc bén như đoạt mạng người, chất giọng trầm thấp đến đáng Ân run rẩy, đôi mắt đã lập tức đỏ ửng Cha nuôi.....con sai rồi!_ BƯỚC!Tề Yến Thanh không đếm xỉa gì đến lời nói của cô, giận dữ quát một tiếng, khiến cho trái tim của Thiên Ân lẫn Kính Hàm muốn nhẩy ra khỏi lồng ở phía sau, Dung quản gia thấy tiếng động vội vã chạy ra ngoài, kinh ngạc thấy Tề tổng, Kính Hàm và Thiên Ân đứng ở một chỗ, không khí căng thẳng đáng sợ đến cùng cực. Bà vội muốn bước tới, lại thấy Kính Hàm ra dấu hiệu, sợ hãi lùi vào Ân sợ hãi đến bật khóc, không dám trù trừ lâu, những bước chân len lén bước về phía Yến Thanh duỗi cánh tay ra, tóm lấy cánh tay của Thiên Ân kéo giật cô về phía mình. Thiên Ân hốt hoảng mở to đôi mắt nhìn Tề Yến Thanh, lúc này đáng sợ đến toàn thân cô ớn lạnh, mùi gỗ tuyết tùng nồng đượm hòa với mùi rượu mạnh khiến cho cô choáng Từ bao giờ Bạch trà thành nơi để con quyến rũ đàn ông vậy?_ Cha nuôi....con không có!Thiên Ân liều mạng lắc đầu, khóe mắt ấng nước, từng giọt long lanh như trân châu chảy xuống gò má, lời nói của hắn như dao đâm vào tim Tiểu thư bị ngã, thuộc hạ chỉ là đỡ giúp tiểu thư!Kính Hàm thấy sự việc không ổn, vội vàng lên tiếng giải thích, trong lòng lo lắng như lửa Yến Thanh chẳng thèm để ý đến Kính Hàm, ánh mắt âm trầm của hắn vẫn ghim chặt vào trong gương mặt hoảng hốt trắng bệch của Thiên Ân, nhìn chằm chằm vào những giọt nước mắt đang lăn trên gò má non Lại ngã?Hắn hỏi cô, ý tứ rõ ràng là trào phúng tức giận...Thiên Ân trong vô thức không hiểu hắn đang nói Ở cô nhi viện, giờ thì ở Bạch trà thành, lúc nào thấy người của ta còn cũng ngã vào lòng được!_ Cha nuôi!_ Tề tổng!Kính Hàm và Thiên Ân lập tức cùng lên tiếng, đầu mi tâm của Tề Yến Thanh cau chặt lại hơn. Hắn kéo Thiên Ân như xách một con gà con, đứng trước mặt Kính Hàm, ngữ khí lạnh lùng tàn Con muốn quyến rũ Kính Hàm?_ Tề tổng! Tiểu thư mới mười ba tuổi! Xin ngài đừng nói vậy!_ Mười ba tuổi mà đã muốn đàn ông như vậy, thật đúng là......Hạ lưu!Hạ lưu!Từng lời, từng lời của Tề Yến Thanh như dao gặm đâm sâu vào tim của Thiên Ân, hắn càng nói càng tàn nhẫn, càng nói càng khiến cho cô đau đến ngạt thở, nước mắt thi nhau rơi xuống, từng giọt nóng Cậu trái lời ta đến đây! Trong đêm vắng còn ôm ấp con gái ta! Thật sự rất to gan!Tề Yến Thanh nhìn Kính Hàm, tiếng nói âm trầm vang lên, từng lời đều mang sát khí đến cực Hàm vội vàng quỳ xuống, cúi đầu thật thấp, giọng nói vững vàng, cung kính nhận Là thuộc hạ sai! Xin Tề tổng trách phạt!_ Phạt?Tề Yến Thanh nở nụ cười nửa miệng, kéo sát Thiên Ân đang run rẩy trong tay, ghé đôi môi khắc nghiệt kia gần vào tai cô, hơi rượu nóng rẫy phả vào lớp da non nớt khiến cô cau mày né Ân nhi! Cậu ta xâm hại con! Giờ nên phạt thế nào!_ Cha nuôi! Kính Hàm....ngài ấy không có!Thiên Ân vội vàng lắc đầu, ánh mắt hốt hoảng, tóm lấy áo hắn ra sức phủ Ồ!Tề Yến Thanh nhướn mày lên, bộ mặt thản nhiên lạnh lẽo, giọng nói trầm thấp khắc nghiệt như dao xoáy vào trong Thế đúng là con quyến rũ cậu ta?_ Cha nuôi!Thiên Ân lắc đầu, đôi mắt xinh đẹp ngập nước, cha nuôi....đang làm cố tình hiểu sai ý cô, chuyện bé xé ra to!Cô cúi đầu, bàn tay nắm chặt lấy áo hắn buông ra, chầm chậm quỳ Hàm thất kinh trước phản ứng của cô, Thiên Ân quỳ mọp dưới chân Tề Yến Thanh, cơ thể như đóa hoa trà rơi rụng, buồn đến thắt tim Cha nuôi....con cầu xin người!Thiên Ân cũng không còn cách nào khác, cô biết rằng nếu như không cầu xin hắn, Kính Hàm chắc chắn sẽ không thoát khỏi đêm nay, chỉ đành quỳ xuống, một lần nữa hèn mọn van xin hắn mà Tiểu thư....cô đừng nói nữa!Kính Hàm đau lòng đến tê dại, ánh mắt anh hướng về phía Tề Yến Thanh, nghiêm khắc, lãnh Là thuộc hạ sai! Thuộc hạ tự mình chịu phạt!Trước khi mọi người kịp nhận ra, Kính Hàm thân thủ nhanh nhẹn, tay trái rút từ trong người ra một con dao quân sự, tuốt khỏi vỏ, lưỡi dao sáng loáng lên dưới ánh cầm con dao, thành thục nhanh nhẹn, dứt khoát nhằm đúng bắp tay phải của mình, cứa mạnh một tươi từ vết cứa xối xả tuôn Ân hốt hoảng nhìn cánh tay Kính Hàm nhuốm máu ròng ròng, vội vàng lao tới, dùng bàn tay nhỏ bé của mình ra sức bịt lấy miệng vết từ tay Kính Hàm không ngừng chảy xuống, qua bàn tay của Thiên Ân nhỏ xuống chiếc váy lụa mềm mại, thoáng chốc đã ướt một mảng đỏ Ân không biết rằng, lưỡi dao Kính Hàm sử dụng có tên là Ka-bar, một trong năm loại dao có tính sát thương lớn nhất trên thế giới, còn có biệt danh là " tên đồ tể của lực lượng Hải quân Mỹ ", sở dĩ có tên gọi như vậy vì lưỡi dao có thiết kế rãnh dọc ở lưỡi, nạn nhân khi gặp phải sát thương từ con dao này sẽ mất máu liên tục do rãnh dọc này dẫn đường cho máu chảy ra ngoài, vô cùng nguy Yến Thanh nhìn Thiên Ân ôm chặt lấy cánh tay chảy máu không ngừng của Kính Hàm, toàn thân cũng dính máu, gương mặt bệch bạc, mồ hôi dấp dính, nước mắt chan hòa, hốt hoảng lo lắng...Đầu mi tâm hắn cau chặt Cha nuôi! Là con sai! Con xin người! Tha cho Kính Hàm!Thiên Ân la đến lạc giọng, hướng về phía cha nuôi bất lực cầu xin, Kính Hàm bên cạnh cô chảy máu nhiều như vậy, nếu không cấp cứu e sẽ nguy hiểm đến tính mạng Muốn cứu hắn?Ngược lại với sự khẩn trương đến điên loạn của Thiên Ân, Tề Yến Thanh lại hết sức nhàn nhã. Hắn đứng trên cao nhìn xuống, như một con quỷ khát máu tàn khốc tuyệt tình, nhàn nhạt hỏi bằng chất giọng không cảm Con van cầu người!Thiên Ân nức nở....Kính Hàm bên cạnh mặt mũi trắng bệch, mồ hôi lấm tấm dính đầy thái dương, mắt nhằm nghiền, hơi thở nặng Hôn chân ta!Cái gì?Thiên Ân bỗng chốc cả người cả kinh, cô giương đôi mắt kinh hãi lên nhìn cha nuôi, không dám tin vào tai mình!Ông ta....nói cái gì?Tề Yến Thanh nở nụ cười lạnh nhạt, ác độc đến đáng sợ, nhàn nhã buông từng người trung bình có - lít máu, mất khoảng 700ml thì không sao, mất từ - lít thì bắt đầu tim đập nhanh, lờ đờ, bất tỉnh, nếu mất đến hơn 2 lít...thì tỉ lệ sống sót chỉ là 30%!Hắn nhìn Kính Hàm giống như sắp lả đi, ánh mắt quét qua gương mặt Thiên Ân, lạnh lùng nhẫn tâm đến cùng Cậu ta đã mất khoảng 1 lít rồi, nếu cứ như vậy, 10 phút nữa mà không đi cấp cứu, chắc chắn sẽ chết!Ánh mắt hắn nhìn về phía Thiên Ân, ưu nhã, lạnh lùng, chờ đợi...Đôi mắt Thiên Ân ngập tràn bi thương....Cô nhìn Kính Hàm mê man trong tay, lại nhìn cha nuôi đứng trước mặt, dáng điệu hệt như một con quỷ từ địa lòng cô chợt lạnh buốt, nước mắt vô thức cứ thế lăn dài trên gương mặt, đau đớn bi thương quỳ xuống trước mặt hắn, thanh âm tan nát vang Cha nuôi....van xin người....cứu Kính Hàm!Rồi cô cúi đầu, bàn tay nhuốm máu đỏ của Kính Hàm đặt trên thảm cỏ xanh lạnh toát, lạnh đến run rẩy trong lòng, cúi đầu thấp xuống, ngửi thấy mùi da thuộc từ đôi giày đắt tiền của cha nhắm mắt, nước mắt lăn trên gò má, theo đường quai hàm chảy xuống môi mặn chát, nhỏ xuống giày hắn từng giọt, từng giọt....cúi thấp đầu xuống....Đôi môi mềm mại cô chạm vào lớp da nhẵn nhụi, ngầy ngậy, lạnh toát của đôi giày cha nuôi đang phút ấy, toàn bộ tự tôn của cô, cũng như tình cảm cô dành cho người cha nuôi này, đã bị xéo nát!Tề Yến Thanh nhìn người con gái mềm mại như nước, giống như một đóa hoa trà dính máu nguy hiểm cúi đầu hôn lên giày hắn, đôi mắt thoáng ý cười rõ rệt. Hắn nhìn về phía hai người vệ sĩ từ nãy đến giờ nóng ruột phát điên muốn đưa Kính Hàm đến bệnh viện, nhàn nhạt lên Đưa cậu ta đi chữa trị!_ Tuân lệnh!Hai người vệ sĩ vội vã tháo cà vạt, buộc chặt lại miệng vết thương, xốc Kính Hàm lả người đi vội vã tiến về phía xe Yến Thanh cúi người tóm lấy cánh tay Thiên Ân, nhìn vào gương mặt vô lực như một đóa hoa hết sức sống còn dính máu Kính Hàm, cô nhìn về phía chiếc xe đang lao ra khỏi cổng biệt thự....rồi hướng tia nhìn ngập tràn oán hận vào đôi mắt lạnh toát sâu thẳm kia của cha Ta đã nói ngoài ta ra, con vĩnh viễn không được quan tâm đến bất cứ người đàn ông nào khác! Ta là người đàn ông duy nhất trong số mệnh của con! Bài học đêm nay, hi vọng con nhớ cho kĩ!Rồi hắn lên tiếng, giọng nói mang đầy đe Đưa tiểu thư về phòng! Không có lệnh tuyệt đối không để tiểu thư ra ngoài!
Bảy năm sau...Bạch Trà thành một buổi sáng đầu nắng dịu dàng rơi xuống từng phiến lá xanh non, từng giọt, từng giọt màu hổ phách, gió dìu dịu đưa hương hoa thơm ngát, từ những bức tượng sinh động trong hồ, nước từ trên cao chảy xuống bắn lên những giọt li ti....Trên thảm cỏ xanh rì rào, một bóng dáng mềm mại xinh đẹp đang cúi đầu chăm chút những bông hoa bạch trà. Bóng lưng thon thả, mái tóc đen dày được cột lại phía sau bằng một sợi dây màu đỏ đơn giản. Cô bé đội một chiếc mũ làm vườn rộng, bóng râm trùm hết cả đôi vai nhỏ nhắn, bàn tay khéo léo cắt những chiếc lá bị sâu Thiên Ân!Tiếng quản gia Phương Dung dịu dàng vang lên, cô bé dừng động tác, ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn trong veo, nụ cười tươi rói làm bừng sáng cả khuôn Ân đã ở trong Bạch trà thành được bảy năm, giờ đã lớn thành thiếu nữ mười ba tuổi đẹp như thiên thần. Mái tóc đen dài mượt mà như nước, gương mặt xinh đẹp nhu mì dịu dàng, đôi mắt to tròn long lanh, chiếc mũi nhỏ nhắn và đôi môi hồng mềm mại căng mọng như một trái dâu tươi. Mười ba tuổi, Thiên Ân đã mang dáng dấp của một tiểu mỹ nữ xinh đẹp động lòng Con vào trong nghỉ một chút đi! Con đã ở ngoài vườn hơn một tiếng rồi!Quản gia Phương Dung nhìn vầng trán Thiên Ân lấm tấm mồ hôi, gương mặt xinh đẹp cũng bị bôi lọ lem hết cả. Đôi tay cô dính bùn đất, cau mày giục cô bé vào Cho con ở bên ngoài này thêm chút nữa đi mà! Con ở trong nhà mãi rồi buồn lắm!Thanh âm của Thiên Ân vang lên dịu dàng, hệt như một dòng nước mát. Quản gia Phương Dung nhìn cô bé ngoan ngoãn nài nỉ, nén một tiếng thở dài...bà lúc nào cũng không thể cứng rắn với cô năm!Đã bảy năm trôi qua, Thiên Ân giờ cũng đã lớn, trở thành một cô thiếu nữ xinh đẹp dịu dàng. Nhưng trong bảy năm này, cô ngoài khuôn viên của Bạch Trà thành ra, thì chỗ nào cũng không được đi. Nói cách khác, trong bảy năm này, Thiên Ân giống như một chú chim bị nhốt trong lồng tầm tuổi này, với một cô bé xinh đẹp và dễ thương như Thiên Ân, nhất định đã có rất nhiều bạn bè. Nhưng Thiên Ân bảy năm bị nhốt trong tòa thành này, ngoài những vị giáo sư già nua nghiêm khắc mà Tề tổng mời về, tuyệt nhiên không có giao thiệp với thế giới bên ngoài. Năm đó trước khi rời khỏi Bạch Trà thành, Tề tổng đã đích thân dặn dò quản gia Phương Dung cẩn thận Trước khi cô đủ mười tám tuổi, nếu không có lệnh của Tề tổng, tuyệt đối không cho Thiên Ân bước chân ra ngoài thành nửa bước! Lời của Tề tổng, người như bà làm sao dám làm trái!Vậy là Thiên Ân giống như công chúa cấm cung, hàng ngày ngoài giờ học với các giáo sư được mời về, thì đều tha thẩn ở trong tòa thành, làm bạn với mọi người bên trong. Cô cũng học thêm đàn vĩ cầm cho khuây khỏa, không ngờ lại rất có năng khiếu. Quản gia Phương Dung thấy vậy liền nói với Tề tổng, ngay ngày hôm sau hắn đã mời một chuyên gia dạy đàn vĩ cầm danh tiếng nhất đến luyện tập cho cô!Thiên Ân chơi càng ngày càng khá, lại đặc biệt hứng thú với nghệ thuật, hiện giờ tiếng đàn đã vô cùng điêu luyện, ước mơ sau này của cô chính là muốn trở thành một nghệ sĩ vĩ cầm biểu diễn ở các sân khấu lớn trên thế giới!Thiên Ân cũng rất thích hoa trà. Vườn bạch trà trong biệt thự là một tay cô chăm sóc. Những đóa hoa lúc nào cũng nở rộ xinh đẹp, duyên dáng, nhưng lúc nào cũng mang theo nét buồn bã giống như người chăm sóc chúng vậy!Không ít lần Thiên Ân tò mò muốn bước ra khỏi cánh cửa sắt luôn đóng kín kia để nhìn ngắm thế giới bên ngoài, có lần quản gia Phương Dung còn thấy cô đứng hàng giờ trước cửa, đôi mắt trong veo nhìn về phía bầu trời xanh trong rộng lớn hút tầm mắt với một niềm khát khao không che người cha nuôi kia của cô cũng biền biệt bảy năm không trở lại, Thiên Ân cứ thế như một đóa hoa trong lồng kính âm thầm lớn lên, chờ ngày bùng nở tỏa hương thơm nay chính là sinh nhật tuổi mười ba của cô bé!Khi còn nhỏ Thiên Ân còn hay hỏi quản gia Phương Dung sinh nhật cô bé liệu cha nuôi có về không? Nhưng qua nhiều năm đón sinh nhật một mình, mà người cha nuôi kia cũng không gửi đến một lời chúc, cô cũng không còn hỏi nữa, ngày sinh nhật chỉ đơn giản là thổi nến và ăn bánh gia Phương Dung luôn nghĩ, chắc Thiên Ân nhớ cha nuôi, muốn được cùng đón sinh nhật với Tề tổng! Nhưng thật ra ngoài lý do đó, Thiên Ân còn một lý do khác khiến cô tha thiết muốn gặp Tề Yến là cô muốn xin phép hắn quay trở lại Cô nhi viện!Đã bảy năm rồi, Thiên Ân một đi không trở lại, lời hứa năm xưa sẽ quay lại thăm Cha Dương và mọi người ở cô nhi viện vẫn chưa thể thực hiện . Cô không cách nào để liên lạc với Tề Yến Thanh, mà Thiên Ân biết rằng, chỉ khi được sự đồng ý của hắn, cô mới có thể đi!Vậy nên khi còn bé, không lần sinh nhật nào là cô không mong hắn xuất hiện, nhưng chờ đợi hi vọng rồi lại thất vọng....rồi cô cũng không còn chờ nữa!Ngày sinh nhật này....cũng là ngày mà cha nuôi tạo ra....căn bản đối với cô mà nói, chỉ là một ngày để thoải mái ăn bánh kem mà không bị quản gia Phương Dung rầy la mà thôi!Hôm nay cũng vậy! Sau khi thổi nến và ăn một miếng bánh kem hoa quả rất ngon miệng, trò chuyện vui vẻ cùng mọi người là Thiên Ân lặng lẽ về phòng, trở về với thế giới riêng của dáng cô ngồi trước bàn học, cặm cụi hoàn thành những bài tập của các giáo sư giao cho vô cùng cẩn thận tỉ mỉ. Thiên Ân học tập rất khá, còn biết thêm tiếng Anh và tiếng Pháp. Đặc biệt tiếng Pháp của cô bé rất thông thạo, còn có thể đọc sách bằng Pháp ngữ rất trôi chuông đồng hồ trên bàn điểm 11h. Thiên Ân cuối cùng cũng chịu ngừng bút. Xếp lại mọi thứ trên bàn một cách gọn gàng ngăn nắp, thay bộ váy ngủ bằng lụa tơ tằm thượng hạng và leo lên giường đi nay, Thiên Ân ngủ không yên giấc. Trong giấc mơ cô bắt gặp một ánh mắt sâu hút, thâm trầm tĩnh lặng mà sắc bén, rét lạnh vào tận sâu xương tủy. Cảm giác giống như toàn bộ nội tâm sâu kín của cô bị ánh mắt ấy nhìn xuyên thấu....Thiên Ân giật mình tỉnh giấc, đầu óc mông lung. Cô không nhớ được gì nhiều về giấc mơ khi nãy, nhưng lại không thể nào ngủ tiếp được. Cổ họng khô khốc khàn khàn....Thiên Ân dở chăn ra và bước xuống đất, bàn chân trần thon mềm của cô bé chạm vào thảm lông mềm mại, rồi bước xuống sàn nhà lạnh lạnh. Thiên Ân khẽ mở cửa nhẹ nhàng, bước xuống bếp. Cô bé muốn uống một ly sữa nóng cho dễ tay bé nhỏ của Thiên Ân chạm vào tay cầm cứng ngắc lạnh lẽo, nhẹ nhàng mở cánh cửa gỗ nặng kia cảnh tượng trước mắt suýt chút nữa làm cho Thiên Ân đứng tim!Trước mặt cô, một dáng hình cao lớn lẳng lặng ngồi trong bóng tối, ánh mắt trong đêm sáng lóe lên nhìn thẳng về phía cô bé đang đứng. Thiên Ân bị ánh mắt ấy dọa cho chân cẳng rụng rời, cổ họng tắc nghẹn, hồn tiêu phách tán, không thể thốt ra nổi một tiếng nào!Vậy mà người kia lại rất điềm tĩnh, ánh mắt sắc lạnh quét qua gương mặt Thiên Ân, dưới ánh trắng chiếu qua cửa sổ hiện lên mê hồn. Gương mặt sợ hãi kích thích bản năng nguyên thủy của hắn, ánh mắt dần dần di chuyển xuống cần cổ đang căng lên vì hít thở gấp gáp, cặp đùi thon thả run rẩy, cơ thể non nớt căng lên dưới lớp váy lụa màu be mềm tía phức tạp hiện lên trong mắt Ân vẫn đứng chết lặng tại cửa ra vào, cũng không còn sức để co chân chạy. Cô cứ đứng như vậy mà nhìn người ngồi ở phía xa, run rẩy như một con thỏ con trước miệng không ngờ, ngay sau đó, một thanh âm trầm khàn mê đắm vang lên, thanh âm quen thuộc mê hoặc, mang theo sự quen thuộc đến kinh Ta khiến con thức giấc sao?Trái tim trong lồng ngực của Thiên Ân đột nhiên ngừng lại một nuôi?Thế nào....mà cha nuôi lại ở đây?Đôi môi cô bé run bắn lên, Thiên Ân nắm tay chặt thành quyền, run giọng, giống như không dám Cha....cha nuôi?Lúc này, khi ánh mắt đã quen dần với bóng tối, Thiên Ân mới nhận ra hình dáng của Tề Yến nhận ra hắn, Thiên Ân không những không cảm thấy dễ chịu, hơn nữa nỗi sợ lại càng lúc càng tăng thêm!Từ nhỏ đến giờ, trong cô từ lúc gặp hắn, đã tuyệt đối đúc ra một loại cảm giác sợ hãi không thể gọi tên!Hình dáng lúc này của hắn, khiến cho Thiên Ân cảm giác như thấy quỷ Satan bước ra từ địa ngục, ánh mắt sắc lạnh của hắn nhìn cô, chẳng vươn chút tình cảm, lạnh đến thấu xương thấu cốt. Trên người hắn vẫn ngay ngắn một bộ âu phục mà thoạt nhìn cũng biết là thiết kế đặc trưng của thời trang Italia, lại càng làm cho hắn trở nên xa cách nguy hiểm. Ánh mắt giống như đào sâu thẳng vào nội tâm người khác, sắc bén, lạnh lùng, chẳng chút tình trí Thiên Ân đột nhiên tỉnh táo!Cách âm tại biệt thự Bạch trà rất tốt, hai phòng sát cạnh thậm chí còn không thể nghe được tiếng động của nhau. Hơn nữa chỗ cha nuôi cô đang ngồi là nhà bếp, khoảng cách từ đây lên đến phòng của cô, cho dù cha nuôi có gây ra tiếng động lớn thế nào, cũng không thể nghe thấy!Vậy tại sao cha nuôi lại nói....làm cô thức giấc?Thiên Ân đột nhiên cư hồ nhớ lại giấc mơ khiến cô tỉnh giấc....Lẽ nào....vừa rồi....vừa rồi trong lúc cô ngủ say, cha nuôi đã đến phòng cô?Hơn nữa....còn ngắm cô ngủ?Toàn thân Thiên Ân đột nhiên lạnh toát, cơn run rẩy chạy dọc khắp sống lưng. Gương mặt cô trắng bệch, một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi sâu khắp cơ thể. Ánh mắt cô hoang mang nhìn về phía cha lại, Tề Yến Thanh lại rất nhàn nhã ung dung. Hắn ngồi yên trên ghế, bên cạnh là một ly rượu đỏ và chiếc bánh kem mới ăn được một miếng...Là bánh sinh nhật của cô!Bàn tay nhỏ nhắn của Thiên Ân nắm thành quyền, cô len lén cắn mắt Tề Yến Thanh lạnh lùng nhìn về phía Thiên Ân, giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo mị hoặc chết người, như loài hoa anh túc nguy hiểm, đáng Lại đây!Thiên Ân ngước nhìn gương mặt tuấn mỹ của cha nuôi, dưới ánh trang huyền hoặc lại càng quyến rũ ma mị. Đôi mắc sắc bén như lưỡi kiếm nhìn thấu tâm can không kiêng rè mà đánh giá mình, cắn môi, chầm chậm bước cô đến gần hơn, Tề Yến Thanh cũng quan sát được toàn bộ dáng vẻ thiếu nữ đang nảy nở của Thiên Ân. Dưới ánh trăng, gương mặt cô dịu dàng thanh khiến, làn tóc đen mềm mại như lụa xõa trên bả vai tròn đầy, làn da mịn màng căng tràn sức sống, đôi mắt trong veo và đôi môi mọng ửng hồng. Vẻ đẹp của thiếu nữ giống như một quả đào đang chín, căng mọng, đầy sức ánh mắt không kiêng rè mà đánh giá mình của cha nuôi, Thiên Ân cảm thấy xấu hổ vô cùng. Hai tay cô vô thức vòng trước ngực, che đi bầu ngực thiếu nữ mới lớn căng mọng đáng động của cô khiến cho Tề Yến Thanh cười nhạt. hắn ngả lưng ra ghế, dáng điệu ưu tư mà nhàn nhã chiêm ngưỡng Lại gần hơn!Thanh âm mị hoặc của cha nuôi vang lên, Thiên Ân trù trừ, len lén cúi đầu tiến thêm một vài bước bước vào không gian của hăn, ngay lập tức cô ngửi được mùi gỗ tuyết tùng sang trọng, mùi rượu mạnh và mùi hương nam tính đặc trưng của cha nuôi khiến cho Thiên Ân váng Tề Yến Thanh cũng lập tức ngửi thấy mùi lan Nam phi thơm dịu dàng tỏa ra từ cơ thể thanh khiết của Thiên Ân, khiến cho đầu óc hắn thư giãn vô Ân len lén quan sát cha nuôi, gương mặt nam tính tuấn mỹ của hắn dường như so với bảy năm trước không thay đổi chút nào, hắn không hề già đi, chỉ có vẻ bí ẩn thâm trầm là tăng lên, dáng người mạnh mẽ cương nghị, dưới bộ âu phục càng thêm quyến rũ, hệt như những tài tử Tây phương trên màn ảnh,_ Ngồi lên!Giọng nói hắn đột nhiên vang lên, khiến cho Thiên Ân nhất thời ngơ ngác nhìn. Khi cô thấy bàn tay của hắn đặt lên đùi mình, thì sự ngơ ngác chuyển thành hoảng cha nuôi rất đẹp, bắp đùi săn chắc hệt như những người mẫu nam...nhưng nói cô ngồi lên đó thì....Tề Yến Thanh thấy Thiên Ân hoảng hốt thối lui, đầu mi tâm hắn không hài long nhíu chặt lại, giọng nói hắn vang lên trầm Bảy năm xa cách....con đối với ta ngày càng lạnh nhạt!_ Con không dám!Thiên Ân vội vàng phủ nhận, đôi tay còn hạ xuống xua loạn trong không Con rất sợ ta!_ Dạ!Tề Yến Thanh dường như cũng không ngờ Thiên Ân lập tức thừa nhận, dáng điệu e dè cúi đầu không nhìn hắn. Hai mi tâm lại cau lại chặt ngón tay dài tinh tế của hắn vươn ra không trung, đầu ngón tay làm một động tác gọi mời rất lịch Ân nhìn thấy bàn tay đẹp đẽ của hắn....lại nhìn gương mặt tuấn mĩ của hắn....nhè nhẹ đặt bàn tay của mình vào lòng bàn tay rộng lớn của nhiên bàn tay hắn kéo mạnh. Thiên Ân không phòng bị ngã nhào vào lòng hắn, toàn bộ cơ thể được hắn bao bọc tay nhỏ bé của cô đặt gọn trong lòng bàn tay cha nuôi, tay còn lại chống lên ngực hắn. Qua lớp vải âu phục đắt tiền, cô bé cảm nhận được lồng ngực nam tính mạnh mẽ, tiếng nhịp tim trầm ổn vững vàng phía dưới, bất giác khiến tay cô run rẩy. Cả cơ thể bị bao phủ bởi hương thơm nam tính thuộc về riêng hắn, mà bàn tay còn lại của hắn lại đặt lên mông cô, kéo cô lại Cha nuôi!Thiên Ân buông vội bàn tay trước ngực, ấn lên cánh tay đang đặt trên mông cô, liều mình đẩy Con là do một tay ta nuôi lớn, vốn dĩ không nên sợ ta!Sức vóc của cô chẳng làm ảnh hưởng gì đến hắn. Tề Yến Thanh thoải mái ngắm nhìn gương mặt đỏ ửng sợ hãi của cô, vòng ôm hắn siết chặt hơn. Bàn tay Thiên Ân nắm chặt lấy lớp vải áo trên cánh tay hắn,_ Hôm nay là sinh nhật con?Thiên Ân khổ sở gật Năm nay con bao nhiêu tuổi?_ Dạ mười ba!Giọng cô run rẩy sợ hãi, hệt như một con mồi trước miệng sư tử. Tề Yến Thanh kéo cô lại gần hơn, hơi thở nam tính phả lên gương mặt cô, khiến cho toàn bộ da gà trên cơ thể cô nổi lên râm Mười ba tuổi...!Tề Yến Thanh âm trầm nhắc lại lời cô, ánh mắt hắn lộ ra tia phức tạp....Hắn quan sát gương mặt đỏ lựng của Thiên Ân, những lọc tóc xõa dài trước gò má non Con lấy bánh kem đút cho ta ăn!Thanh âm mị hoặc vang lên. Thiên Ân kinh ngạc nhìn người trước mặt, lại cảm thấy cha nuôi buông bàn tay cô ra...Đôi mắt cô nhìn gương mặt tuấn mĩ mà lạnh lùng, khóe môi mỏng khắc nghiệt đang cong lên thành một ý sao cha nuôi không tự mình ăn?Thiên Ân nuốt khan trong cổ họng, đầu óc trống rỗng. Cô thật sự muốn thoát khỏi tư thế này, nhưng vòng ôm chặt của cha nuôi vây hãm khiến cô không thể thoát ra. Cô biết rằng nếu như không làm theo ý của hắn, đêm nay cô đừng hòng thoát khỏi nơi này!Bàn tay cô bé run run với lấy đĩa bánh trên bàn, những ngón tay nhỏ nhắn cầm ấy chiếc nĩa, xắn một miếng bánh, run run dâng lên trước miệng cha Yến Thanh há miệng ngậm lấy, ánh mắt sâu hút nhìn Thiên Ân, đôi môi hắn miết nhẹ lấy phần kem dính trên nĩa, đầu lưỡi hắn liếm nhẹ môi, làm vào một cử chỉ nuốt vào quyển rũ tà người Thiên Ân đột nhiên như bốc hỏa, bên trong cô bé rất khác lạ. Thiên Ân vội vàng đặt đĩa bánh xuống bàn, cả người cô bé nóng bỏng lên như phát Cha nuôi....con...thấy lạ lắm!Bàn tay cô bé bám lấy áo hắn, mồ hôi đột nhiên túa ra dấp dính trên trán. Tề Yến Thanh đột nhiên thấy gương mặt cô trắng bệnh, trán đổ mồ hôi, cả cơ thể nóng rực như phát sốt, lại thấy cô bám chặt lấy áo hắn, ấp úng Con....con...con...Rồi đột nhiên đôi chân cô co chặt lại...mà bàn tay hắn đặt trên mông cô đột nhiên cảm thấy một mảng Yến Thanh vội nhìn xuống hai chân của Thiên Ân....gương mặt hắn đột nhiên đỏ bừng....
tổng tài tàn khốc dưỡng yêu